@trangha20061997: • NGƯỜI YÊU BỎ LỠ - CÁO NGŨ NHÂN《爱人错过》• “我肯定在几百年前就说过爱你。。。“ #爱人错过 #音乐 #trending #douyin #viral

Trang Hạ
Trang Hạ
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 08 May 2026 15:13:34 GMT
802659
139035
570
12460

Music

Download

Comments

bao.nqoc10
hở là nhắn. :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối.
2026-05-09 08:47:27
2690
june.d116
con mèo ngu ngốk :
bài tung của đầu tiên t thuộc💔
2026-05-09 14:48:37
7653
himaandbin
bi👾>.< :
" Tôi và Phó Cảnh Thâm lớn lên cùng nhau trong một con hẻm nhỏ. Chúng tôi là thanh mai trúc mã đúng nghĩa. Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy luôn xuất hiện trong những ký ức quan trọng nhất của tôi. Là người đứng đợi tôi mỗi sáng để cùng đi học, là người âm thầm đổi phần ăn chỉ vì tôi ghét rau mùi, là người tuy ít nói nhưng ánh mắt lúc nào cũng dịu lại khi nhìn tôi. Năm mười tám tuổi, chúng tôi chính thức ở bên nhau. Không có màn tỏ tình lãng mạn, chỉ là một buổi chiều tan học, Phó Cảnh Thâm cầm balo giúp tôi rồi khẽ nói: “Sau này để tôi chăm sóc cậu.” Tôi đã gật đầu ngay lúc đó, bởi vì trong tim tôi, vị trí của cậu ấy từ lâu đã không ai thay thế được. Nhưng tình yêu của tuổi mười tám quá non nớt để chống chọi với những đổi thay của cuộc đời. Năm hai mươi hai tuổi, gia đình Cảnh Thâm gặp biến cố, cậu phải ra nước ngoài. Trước khi đi, cậu ôm tôi thật chặt và nói: “Đợi tôi.” Tôi đã tin. Tin suốt ba năm trời, tin đến mức từ chối mọi người đến gần, tin rằng chỉ cần mình chờ đủ lâu thì người cũ sẽ quay về như lời hứa. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy trên mạng xã hội của cậu một bức ảnh chụp cùng người con gái khác. Dòng chữ ngắn ngủi nhưng đủ để tôi hiểu: trong những năm tháng khó khăn nhất, người ở bên cậu không phải là tôi. Khoảnh khắc đó, tôi mới nhận ra, hóa ra có những lời hứa chỉ đúng ở thời điểm nó được nói ra. Sau này, tôi gặp Tạ Dịch....."
2026-05-09 14:37:07
497
user9725467432818
🐧 Thảo Tiên 🐧 :
Triệu hồi dân audio
2026-06-08 01:31:50
11
cte_s1th
em pu 36 :
Chắc chắn sẽ có 1 đứa thuộc và hát dc nhưng khong phát âm dc và nhỏ đó là t🤗
2026-05-11 00:13:31
403
knyhayvl123
Toshima Kazumi :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác
2026-06-07 05:56:38
6
yuuiu_anh
cry.4.luv :
Triệu hồi dân audio
2026-05-31 08:09:36
24
dateuyuiauvip_103
𝙏𝙝𝙖𝙣𝙝 𝘿𝙖𝙩 :
Mùa hạ năm ấy tôi 18 tuổi, tôi đã trót yêu một cô gái, tôi không biết từ bao giờ lại yêu, chỉ có thể biết mỗi lần lướt qua lại phản mùa hoa nhài trên mái tóc mềm mại của em , chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa, lòng tôi xuyến xao , mỗi lần lên lớp thấy em ngồi cạch cửa sổ ánh nắng chiếu vào những kẻ tóc , gương mặt ưu tú của em làm tôi say đắm, tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với em dù chỉ một lần, chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa , vào đến ngày ra trường, em lặng lẽ tiến lại gần bên tôi ngỏ lời chụp hình chung, tôi đứng chet lặng và thế là tôi với em đã có một tấm ảnh chụp chung, tôi cất mãi trong lòng, 2 năm sau tôi lại gặp lại em, vẫn là em ,vẫn là mái tóc ấy, nụ cười ấy , nhưng mà bây giờ trên tay của em đã có chiếc nhẫn cưới , tôi đã từng nghĩ, bản thân đã hết thích em rồi , nhưng khi gặp lại em cảm xúc đã dâng trào , tôi gặp em trong một tiệm hoa, nụ cười em vẫn như thế, nhưng đó lại làm tôi rung động , nhưng sau tất cả tôi chỉ là một người đến sau , tôi biết mình không đủ cam đảm để nói với em rằng tôi thích em nhưng chắc chắn bao lâu đi nữa tôi cũng sẽ không quên rằng tôi đã thích một người con gái dịu dàng như em , giá mà nếu có cơ hội tôi sẽ nói với em rằng TÔI THÍCH EM!!"Hay là cái :Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày
2026-05-21 13:31:22
11
salonrwf6ie
🌷Thuý Vy 🌷 :
Triệu hồi dân audio 👆
2026-06-10 09:51:31
10
toithikd22_1
꧁༒Kɪɴɢ•Nhân༒꧂ :
một đêm mưa tầm tã, gia đình tôi phá sản, ba mẹ gửi tôi cho nhà họ Lục. Lần đó là lần đầu tiên tôi gặp anh "Lục Cảnh Thâm" (tiếp)
2026-05-26 14:21:58
5
hiuphat1
hè tổng ( bạch nguyệt quang ) :
" Tôi và Phó Cảnh Thâm lớn lên cùng nhau trong một con hẻm nhỏ. Chúng tôi là thanh mai trúc mã đúng nghĩa. Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy luôn xuất hiện trong những ký ức quan trọng nhất của tôi. Là người đứng đợi tôi mỗi sáng để cùng đi học, là người âm thầm đổi phần ăn chỉ vì tôi ghét rau mùi, là người tuy ít nói nhưng ánh mắt lúc nào cũng dịu lại khi nhìn tôi. Năm mười tám tuổi, chúng tôi chính thức ở bên nhau. Không có màn tỏ tình lãng mạn, chỉ là một buổi chiều tan học, Phó Cảnh Thâm cầm balo giúp tôi rồi khẽ nói: “Sau này để tôi chăm sóc cậu.” Tôi đã gật đầu ngay lúc đó, bởi vì trong tim tôi, vị trí của cậu ấy từ lâu đã không ai thay thế được. Nhưng tình yêu của tuổi mười tám quá non nớt để chống chọi với những đổi thay của cuộc đời. Năm hai mươi hai tuổi, gia đình Cảnh Thâm gặp biến cố, cậu phải ra nước ngoài. Trước khi đi, cậu ôm tôi thật chặt và nói: “Đợi tôi.” Tôi đã tin. Tin suốt ba năm trời, tin đến mức từ chối mọi người đến gần, tin rằng chỉ cần mình chờ đủ lâu thì người cũ sẽ quay về như lời hứa. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy trên mạng xã hội của cậu một bức ảnh chụp cùng người con gái khác. Dòng chữ ngắn ngủi nhưng đủ để tôi hiểu: trong những năm tháng khó khăn nhất, người ở bên cậu không phải là tôi. Khoảnh khắc đó, tôi mới nhận ra, hóa ra có những lời hứa chỉ đúng ở thời điểm nó được nói ra. Sau này, tôi gặp Tạ Dịch....."
2026-05-27 02:37:53
11
__anhduong2013__
Dương Dương là mặt trời nhỏ :
"Nhạc trung dễ nghe Nhưng không dễ hiểu Cũng như em vậy Dễ gần,dễ hiểu Nhưng không dễ yêu... 🌻💔"
2026-06-10 07:52:40
6
mimimima996
★★★là mặt trời nhỏ :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác
2026-06-10 07:15:03
6
nhien.cutii6
meo meo  ᴥ. :
tôi là trùm trường của trường A,còn anh trùm trường của trường B.Hai ngôi trường được mệnh danh là đứng đầu cả nước.Nói trùm trường vậy chứ top đầu toàn nước đều là chúng tôi.Kể từ lần gặp mặt ấy có lẽ tôi đã thích anh và…anh cũng vậy.Lần đầu tiên gặp là lần tôi và anh cùng đi thi olympic Toán Quốc Gia.Anh và tôi nhìn nhau bằng một ánh mắt không mấy thiện cảm nhưng ánh mắt ấy ấm áp đến lạ…Lần đó,anh biết nếu tôi không đạt giải thì bố mẹ tôi sẽ không cho tôi đi học nữa.Anh biết đó là giấc mơ của tôi.Vì thế anh đã lặng lẽ lui về sau và đứng ở vị trí thứ hai,nhường tôi lên vị trí thứ nhất…Cũng từ lần đó,tôi và anh dần trở nên thân thiết.Anh luôn quan tâm tôi,luôn bảo vệ tôi trước xã hội và gia đình,luôn đứng về phía tôi và hơn thế nữa..Nhưng rồi một ngày tôi nhận thấy tình cảm giữa chúng tôi không đơn giản chỉ là bạn bè mà có lẽ là tình yêu…?tránh mặt,lạnh nhạt,vô tâm..chưa từng xảy ra giữa chúng tôi..Và tôi quyết định nói ra lời yêu của mình.Anh….đồng ý..Tin anh và tôi yêu nhau bắt đầu lan truyền khắp nơi.Có người còn nói:”Tình yêu của họ thật đẹp tôi cũng muốn có được tình yêu giống vậy”Tôi và anh cứ thế bước đi cùng nhau….
2026-06-09 14:01:22
5
nguyn.trang9450
Nếuánh mắt biết nói :
"Có những tình cảm, chẳng cần gọi tên, chỉ cần lặng lẽ nhìn thấy nhau bình yên là đủ.""Thế giới này vốn dĩ ồn ào, chỉ mong tâm mình và người mình thương luôn được an tĩnh.""Gặp gỡ là duyên, ở lại hay không là do lòng người. Trân trọng phút giây này thôi.""Khoảng cách xa nhất thế giới không phải là góc biển chân trời, mà là khi đứng trước mặt người ấy, bạn phải giả vờ như không có gì.""Thích một người là bản thân tự biên tự diễn một vở kịch, vừa sợ người ấy nhìn thấu, vừa lo người ấy chẳng hay biết gì."
2026-06-03 04:58:12
7
h424638
cái cơm mẹ nấu :
năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác xa so
2026-05-20 07:16:17
7
bao_han.842016
𝔹𝕒𝕠𝕙𝕒𝕟 :
triệu hồi dân audio
2026-05-23 11:58:19
9
its_zya.iu
🎧ྀི小猫碎碎念✮🧸ྀི :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác xa so với anh.
2026-05-22 05:52:49
14
audio_iuu
kudo sikibidi :
t dân audio vừa nghe nhạc bt liền
2026-05-28 08:55:35
7
mitt.iiou_14
em nnao cug dc. :
tôi là nữ phụ , tên Lâm Tô Ngọc , năm ấy tôi đã yêu một người k hề thay đổi suốt 3 năm , nhưng anh ấy đã yêu người khác và dần k để ý đến tôi , qtam đến tôi , tôi có buồn k , có chứ nhưng k muốn nói mà thôi , vì vậy tôi đã thích thầm một người k ai để ý đó là trùm trường , một người kiêu ngạo , đanh đá nhưng lại có tấm lòng yêu đuối , luôn biết quan tâm người khc , tôi k biết anh ấy cũng thick tôi , và hai đứa tôi tán tỉnh nhau , r yêu nhau , từ khi yêu anh ấy , tôi cảm nhận dc trái tim của mik đã dc sưởi ấm , nhưng đúng ngày tôi và anh bên nhau 100 ngày thì tôi bỗng thấy anh đi dạo kế bên là 1 cô gái có dáng người mảnh mai , xinh đẹp , một vẻ đẹp tinh khiết mà tôi k bao h có dc , hai người ấy bước bên nhau , nói những lời mật ngọt , và cười rất hạnh phúc , tôi k làm gi cả , lặng lẽ về nhà và rời đi trong im lặng. (hết)
2026-05-24 10:58:52
5
sai_gon_bac_
Tuyetlienn :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối...
2026-05-17 08:08:51
6
tuliana09
𐙚𝚃𝚞𝚕𝚒𝚊𝚗𝚊ᰔ𐙚🌻 :
năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác
2026-05-18 06:40:17
6
zhaoliying__lingengxin
Lốp Trưởng của A Triêu >< :
an an là Mặt Trời nhỏ~~~
2026-05-21 12:38:52
5
kiet2k14nek
LÊ TUẤN KIỆT❤️‍🔥❤️‍🔥🇻🇳🇻🇳 :
: Trong cõi trời đất, đời người chợt như khách viễn hành. Một trăm năm ngắn ngủi, chỉ là chớp mắt; cả một kiếp nổi trôi, cuối cùng rồi cũng phải trở về với trật tự vốn có. Tuổi trẻ, như chồi non ngày xuân, lòng trong veo như pha lê, tinh khiết không chút phiền muộn. Đuổi theo ánh sáng, vun đuổi làn gió, chẳng hề e sợ; tuy tầm nhìn thời gian còn nhỏ bé, nhưng ẩn chứa bao điều chân thật của thiên nhiên. Khi buộc tóc thành búi, đứng thẳng như cây mùa hè xanh tốt, khí thế đang độ hừng hực. Mang theo túi sách lên đường làm thầy, đi tìm kinh điển và khai mở đạo lý; chí hướng cao xa, vừa bước đi vừa cất tiếng hát. Dẫu con đường phía trước có sương gió, vẫn giữ trong mình một bầu nhiệt huyết, chỉ vì không phụ lòng nhiệt huyết tuổi trẻ. Đến lúc trung niên, như trái cây mùa thu, trầm tĩnh mà sâu sắc. Trên gánh nặng kỳ vọng của bậc cha mẹ, dưới chăm sóc niềm vui của gia đình. Thấu hiểu rõ sự đời nóng lạnh, nhưng vẫn dịu dàng đối đãi với mọi người; trải qua muôn trùng sóng gió rồi trở về, vẫn giữ trọn tấm lòng son sắt. Đó chính là tinh thần gánh vác, cũng là quá trình tu dưỡng tâm tính. Đến khi đầu bạc, như mùa đông ẩn mình trong vẻ đẹp yên tĩnh, gột rửa hết mọi phù hoa. Ngoảnh lại những tháng ngày đã qua, vinh nhục đều quên sạch, bi thương và hạnh phúc đều trở thành hương vị cuộc đời. Thấy nhẹ nhàng trước những thị phi thế tục, tâm an chính là nơi trở về; lặng lẽ ngắm dòng chảy dài của năm tháng, mỉm cười nói chuyện về kiếp nhân sinh như giấc mộng. Đời người vốn không có gì tuyệt đối,
2026-05-20 10:12:04
6
nhimm_tt
nhím jeu >< :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối.
2026-05-13 03:33:34
26
To see more videos from user @trangha20061997, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About