@ynlmi4: Người yêu bỏ lỡ 愛人錯過 #nguoiyeubolo #nguoiyeubolopiano #piano #fyp

jafus.
jafus.
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 09 May 2026 03:32:23 GMT
485370
54036
816
6259

Music

Download

Comments

thichxemphimphimsach
🪰🪰🪰 :
Ngốc thật…chỉ vì một tờ mười tệ mà anh bảo vệ tôi suốt 10 năm
2026-06-13 00:46:00
224
an19106353
TBthg 10 :
"kh sao,an an là mặt trời nhỏ mà"
2026-05-25 12:39:39
190
tranglu249
™.♪Nkuaj'j. Hmoob☆ :
triệu hồi dân audio 🥰
2026-06-15 05:09:40
98
__anhduong2013__
Dương Dương là mặt trời nhỏ :
"Nhạc trung dễ nghe Nhưng không dễ hiểu Cũng như em vậy Dễ gần,dễ hiểu Nhưng không dễ yêu... 🌻💔"
2026-06-10 13:21:19
48
rn.cha688
Quỳnh Anh :
Mùa hạ năm ấy tôi 18 tuổi, tôi đã trót yêu một cô gái, tôi không biết từ bao giờ lại yêu, chỉ có thể biết mỗi lần lướt qua lại phản mùa hoa nhài trên mái tóc mềm mại của em , chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa, lòng tôi xuyến xao , mỗi lần lên lớp thấy em ngồi cạch cửa sổ ánh nắng chiếu vào những kẻ tóc , gương mặt ưu tú của em làm tôi say đắm, tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với em dù chỉ một lần, chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa , vào đến ngày ra trường, em lặng lẽ tiến lại gần bên tôi ngỏ lời chụp hình chung, tôi đứng chet lặng và thế là tôi với em đã có một tấm ảnh chụp chung, tôi cất mãi trong lòng, 2 năm sau tôi lại gặp lại em, vẫn là em ,vẫn là mái tóc ấy, nụ cười ấy , nhưng mà bây giờ trên tay của em đã có chiếc nhẫn cưới , tôi đã từng nghĩ, bản thân đã hết thích em rồi , nhưng khi gặp lại em cảm xúc đã dâng trào , tôi gặp em trong một tiệm hoa, nụ cười em vẫn như thế, nhưng đó lại làm tôi rung động , nhưng sau tất cả tôi chỉ là một người đến sau , tôi biết mình không đủ cam đảm để nói với em rằng tôi thích em nhưng chắc chắn bao lâu đi nữa tôi cũng sẽ không quên rằng tôi đã thích một người con gái dịu dàng như em , giá mà nếu có cơ hội tôi sẽ nói với em rằng TÔI THÍCH EM!!"Hay là cái :Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến
2026-06-20 09:43:13
9
nhi863_
nhi nè ™ :
"chỉ vì 10 tệ,mà anh ấy..."
2026-06-09 16:25:08
9
dntn2405
Thảo Nguyên :
an an mặt trời nhỏ sẽ không bị đánh gục đâu 💔💔
2026-05-25 13:39:08
49
khanhchi_4560
🐑sheepblack🐾 :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối. -hết-
2026-05-31 05:05:01
29
kim.ngn.v.th05
Cô út 92 :
"Mùa hạ nắng ấm năm ấy tôi 18 tuổi, tôi đã trót yêu một cô gái, tôi không biết từ bao giờ lại yêu, chỉ có thể biết mỗi lần lướt qua lại phản mùa hoa nhài trên mái tóc mềm mại của em , chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa, lòng tôi xuyến xao , mỗi lần lên lớp thấy em ngồi cạch cửa sổ ánh nắng chiếu vào những kẻ tóc , gương mặt ưu tú của em làm tôi say đắm, tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với em dù chỉ một lần, chỉ có thể dám nhìn em từ phía xa , vào đến ngày ra trường, em lặng lẽ tiến lại gần bên tôi ngỏ lời chụp hình chung, tôi đứng chet lặng và thế là tôi với em đã có một tấm ảnh chụp chung, tôi cất mãi trong lòng, 2 năm sau tôi lại gặp lại em, vẫn là em ,vẫn là mái tóc ấy, nụ cười ấy , nhưng mà bây giờ trên tay của em đã có chiếc nhẫn cưới , tôi đã từng nghĩ, bản thân đã hết thích em rồi , nhưng khi gặp lại em cảm xúc đã dâng trào , tôi gặp em trong một tiệm hoa, nụ cười em vẫn như thế, nhưng đó lại làm tôi rung động , nhưng sau tất cả tôi chỉ là một người đến sau , tôi biết mình không đủ cam đảm để nói với em rằng tôi thích em nhưng chắc chắn bao lâu đi nữa tôi cũng sẽ không quên rằng tôi đã thích một người con gái dịu dàng như em , giá mà nếu có cơ hội tôi sẽ nói với em rằng TÔI THÍCH EM!!"Hay là cái :Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày
2026-06-08 10:12:12
28
bui_khanh_ly3
Lyly :
Trong thời đại công nghệ bùng nổ, khi chỉ cần một chiếc điện thoại thông minh là có thể bước vào thế giới ảo đầy màu sắc, nghiện game đã trở thành một vấn đề xã hội đáng báo động, đặc biệt ở giới trẻ. Game không còn đơn thuần là trò giải trí, mà trong nhiều trường hợp, nó đã vượt khỏi vai trò ban đầu để chi phối thời gian, suy nghĩ và cả lối sống của con người. Nghiện game được hiểu là trạng thái người chơi không thể kiểm soát hành vi của mình, dành quá nhiều thời gian cho trò chơi mà bỏ bê những trách nhiệm quan trọng. Biểu hiện của nó không khó nhận ra: thức khuya triền miên, sao nhãng học tập, kết quả sa sút, tâm lý dễ cáu gắt khi bị ngăn cản. Nhiều bạn trẻ sống trong thế giới ảo nhiều hơn ngoài đời thực, dần mất đi sự kết nối với gia đình và xã hội. Hậu quả của nghiện game không chỉ dừng lại ở việc giảm sút thành tích học tập mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và nhân cách. Việc tiếp xúc màn hình trong thời gian dài gây mỏi mắt, rối loạn giấc ngủ, suy nhược cơ thể. Về tinh thần, người nghiện game dễ rơi vào trạng thái lệ thuộc, mất kiểm soát cảm xúc, thậm chí có xu hướng thu mình, né tránh giao tiếp. Nếu kéo dài, điều này có thể cản trở sự phát triển toàn diện của một con người, đặc biệt trong giai đoạn tuổi trẻ – thời kỳ quan trọng để hình thành nhân cách và định hướng tương lai. Nguyên nhân của tình trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết là do bản thân người chơi thiếu ý thức tự chủ, dễ bị hấp dẫn bởi những phần thưởng ảo và cảm giác chiến thắng trong game. Bên cạnh đó, sự buông lỏng quản lý từ gia đình, áp lực học tập hoặc thiếu sân chơi lành mạnh cũng khiến nhiều bạn tìm đến game như một cách giải tỏa rồi dần sa đà. Tuy nhiên, cần nhìn nhận một cách công bằng rằng game không hoàn toàn tiêu cực. Nếu được sử dụng hợp lý, nó có thể giúp giải trí, rèn luyện tư duy, phản xạ và khả năng xử lý tình huống. Vấn đề không nằm ở trò chơi, mà nằm ở cách con người sử dụng nó. Để hạn chế tình trạng nghiện game, mỗi người cần rèn luyện ý thức tự kiểm soát, biết đặt ra giới hạn cho bản thân và ưu tiên những giá trị thực trong cuộc sống. Gia đình và nhà trường cũng cần quan tâm, định hướng đúng đắn, tạo môi trường lành mạnh để giới trẻ
2026-05-28 02:34:35
11
tuaneoigmail.com
tuaneoigmail.com :
Cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối.
2026-06-12 04:58:53
9
hngedit8
🌹 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời khỏi xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thay đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vừa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàng hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luôn theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác, rất xa
2026-06-12 03:30:04
10
nh.ngc18
阮如玉🌷🌸 :
Em gom tất cả chân thành, Đổi lấy hai chữ: "đã từng" mà thôi. 🥀
2026-06-06 02:42:03
6
akaishuichi256
vợ Akai Shuichi 🌷 :
năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác xa so với anh.
2026-06-18 11:15:39
5
2012chienn
ᥫ廾𝛪𐒢𝝒 ᥫ廾𝛪𐒢𝝒 🐧 :
"ko sao an an là mặt trời nhỏ mà tuyệt đối sẽ không thua lớp trưởng"
2026-05-26 06:05:31
6
tuibingu40
ToiBiNgu@ :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn môt con đường khác
2026-06-15 02:29:42
5
tramycute_channel
TraMyCute_Channel :
triệu hồi dân audio
2026-06-12 12:52:03
9
yeudoi8213
ĐTH :
mùa hạ năm ấy, dưới sân rực nắng của ngôi trường nhất trung.Toàn bộ học sinh đứng dưới sân chào cờ 1 cách nghiêm túc,thầy hiệu trưởng thông báo 1 tin vừa buồn vừa vui,còn 60 ngày nữa sẽ đến kì thi đại học của 12. Mọi người trở về lp với đầy tâm trạng, người buồn, người lo,.. những cảm xúc ấy đã làm thêm phần áp lực cho mọi người.Ngay trong những ngày cuối cùng của lp12 ,bỗng có một người xuất hiện.Tiếng chuông vào lp vang lên,mọi người trở về chỗ,thầy đứng trên bục giảng thông báo 1 tin có 1 bn mới chuyển tới,mọi người xôn xao,ngay lúc đg hỗn loạn.1 chàng trai bước vào phòng,mọi người im bặt một thoáng,r lập tức vỡ oà.Chàng trai khôi ngô,tuấn tú các bạn nữ trầm trồ khen ngợi.Anh giới thiệu với mọi người mình tên là Trần triết Viễn,thầy giáo sắp xếp chỗ ngồi cho anh,chùng hợp thay cả lp còn mỗi chỗ tôi là còn trống,thầy chỉ vào tôi r nói từ giờ trở đi em sẽ ngồi chung với bn đấy.Triết Viễn thản nhiên đến và ngồi xuống,thông báo xong thì bắt đầu vào học....
2026-06-03 04:50:38
17
thanhtruc_mp40
love. :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng tronng lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác
2026-05-31 14:35:09
7
nguyn.l.thanh.hng7
۶ৎ nhìn trai là thích :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối.
2026-05-29 08:41:04
21
yuricute609
lốp :
"CHU HẢI YẾN a có đau ko" 😞😔😭
2026-05-31 03:41:14
15
khanhtoan66789
🌴 Toàn 🌴 :
Đêm định mệnh,Đây là lần cuối cùng tôi nói với bạn cảm giác thực sự của tôi. Tôi xin lỗi. Tôi không muốn mất bạn, nhưng tôi bất lực. Cảm giác này thực sự khiến tôi buồn. Chúng tôi đột nhiên gặp nhau, nhưng khi chia tay không có dấu vết. Tình yêu của chúng tôi không phải là những gì chúng tôi mong đợi. Tôi hy vọng bạn chăm sóc bản thân tốt sau khi chúng tôi chia tay. Hãy nhớ ăn đúng giờ và nghỉ ngơi đầy đủ. Đừng thức khuya. Mặc dù tôi bận rộn và mệt mỏi, tôi vẫn phải học cách chăm sóc bản thân. Tôi cũng có những khoảnh khắc dễ bị tổn thương. Những ngày bên bạn thực sự là hạnh phúc lớn nhất của tôi. Bạn biết không? Khoảnh khắc tôi gặp bạn, tôi bắt đầu tin vào tình yêu. Nhưng bây giờ anh ấy không còn dễ dàng tin vào cảm xúc nữa. Cảm giác khóc một mình vào ban đêm. Tôi thực sự không muốn trải qua sự xa cách này một lần nữa Điều này chắc chắn sẽ rất đau đớn đối với tôi, nhưng tôi vẫn hy vọng bạn hứa sẽ nhớ và hạnh phúc. Tôi thực sự không muốn thấy bạn buồn. Anh ấy đã mất mối quan hệ này. Tôi yêu bạn rất lâu, tôi gần như nghĩ bạn là của tôi. Nhưng tôi không hối hận khi gặp bạn, tôi chỉ hối hận vì chúng ta chỉ có thể đi đến bước này. Nếu sự ra đi của tôi có thể làm cho bạn hạnh phúc, tôi sẽ mỉm cười và để bạn đi. Tôi hy vọng lần sau khi chúng ta gặp lại nhau, tôi có thể ôm bạn và nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Tôi thừa nhận rằng tôi đã mất bạn. Anh ấy đã không tuân thủ các quy tắc của tình yêu. Anh ấy yêu quá sâu sắc và không có cách nào để quay lại. Tôi sẽ không bao giờ gặp một người yêu tôi bằng cả trái tim và tâm hồn như bạn. Anh ấy sẽ không bao giờ có tình yêu thuần khiết như vậy để yêu người khác. Thật đáng tiếc Câu chuyện bắt đầu rất nhẹ nhàng, nhưng kết thúc luôn không xứng đáng với vẻ đẹp mà nó từng có. Đây là lần cuối cùng tôi nói cho bạn biết cảm giác thực sự của tôi. Tôi xin lỗi. Tôi không muốn mất bạn, nhưng tôi bất lực. Cảm giác này thực sự khiến tôi rất buồn. Chúng ta đột nhiên gặp nhau, nhưng khi chia tay thì không có dấu vết. Tình yêu của chúng ta không phải là điều chúng ta mong đợi. Tôi hy vọng bạn chăm sóc bản thân tốt sau khi chúng ta chia tay. Hãy nhớ ăn đúng giờ và nghỉ ngơi đầy đủ. Đừng thức khuya mọi lúc. Mặc dù tôi bận rộn và mệt mỏi, tôi vẫn
2026-05-23 06:47:19
8
ngi.p.hc.mn7
Phosphorus 🧠 :
Mùa tựu trường năm ấy trời mưa suốt nhiều ngày liền. Sân trường còn đọng nước, mùi sách mới hòa với mùi đất sau cơn mưa khiến lòng người tự nhiên dịu xuống lạ thường. Tôi đứng một mình ở hành lang, ôm chặt chồng tập mới vào ngực giữa dòng học sinh đang cười nói ồn ào, rồi vô tình gặp anh. Anh là học sinh khối trên, đi ngang qua tôi với chiếc áo sơ mi trắng còn vương hơi nước và đôi mắt buồn đến lạ. Lúc ấy tôi không biết rằng chỉ một lần ngẩng đầu nhìn anh thôi, tôi sẽ nhớ người đó suốt rất nhiều năm sau. Anh không nói chuyện với tôi nhiều, chúng tôi cũng chưa từng có một mối quan hệ thật sự rõ ràng. Chỉ là những lần vô tình chạm mặt ở cầu thang, những buổi chiều nhìn thấy anh ngủ gục bên cửa sổ lớp học khi nắng nghiêng xuống hàng mi, hay những khoảnh khắc rất ngắn anh đi ngang qua tôi giữa sân trường đông đúc mà tim tôi lại đau đến khó hiểu. Tuổi trẻ đôi khi kỳ lạ lắm, chỉ cần một người xuất hiện thôi cũng đủ khiến cả quãng thanh xuân trở nên khác đi. Nhưng rồi năm học ấy trôi qua nhanh như một cơn mưa đầu mùa. Anh tốt nghiệp, còn tôi vẫn ở lại ngôi trường cũ với những hành lang quen thuộc và thói quen vô thức tìm anh giữa đám đông dù biết sẽ chẳng còn gặp nữa. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ ngày cuối cùng nhìn thấy anh. Hôm đó trời cũng mưa, anh bước qua sân trường trong tiếng ve cuối hạ, còn tôi đứng ở tầng trên lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn. Tôi đã nghĩ mình rồi sẽ quên thôi. Nhưng hóa ra có những người, dù chỉ đi ngang qua tuổi trẻ mình một đoạn rất ngắn, vẫn đủ khiến trái tim đau âm ỉ suốt cả những năm tháng về sau.
2026-05-26 03:16:17
16
catanhk10
Heo mập💕 :
Năm đó, không một lời từ biệt, tôi quyết định từ bỏ lục tư hàn, một anh chàng đẹp trai, cao ráo, mang danh học bá trong trường của chúng tôi ,người mà tôi đã theo đuổi suốt 3 năm cấp 3 để đi tới một ngôi trường đại học mà tôi cho rằng đó là sự lựa chọn cuối cùng trước khi tôi rời xa chốn đầy thị phi này. trước ngày mà tôi chuẩn bị ra sân bay để đi tới trường đại học mà tôi đã thầm mơ ước, tôi viết một bức tâm thư để gọn vào ngăn bàn cuối lớp, tôi mong anh,lục tư hàn sẽ đọc được dù chỉ là hi vọng nhỏ nhoi trong cuộc đời rộng lớn. suốt ba năm cấp ba, tôi là người luôn theo anh từng bước chân, mua cho anh từng bữa ăn sáng, mỗi ngày một bức tỏ tình để trên mặt bàn anh, vậy mà hết lần này tới lần khác tôi bị anh từ chối một cách nhẹ nhàng nhưng mỗi lần như vậy đều làm cho trái tim tôi liên tục vụn vỡ, mọi người trong trường kêu tôi là con nhỏ cố chấp theo đuổi một mối tình không có hi vọng, đúng là vậy thật, tôi mỗi lần bị từ chối, dù là buồn nhưng trong lòng tôi vẫn dội lên từng cơn sóng ào ạt rằng nếu kiên trì thì sẽ được lục tư hàn hồi đáp lại, nhưng đời lại không như tôi mơ. đến giữa kì 2 của lớp 12 ,vào một hôm thứ hai đầy nắng đẹp, tôi mang một khát khao lớn, cầm hộp milo và bức thư tiến vào lớp, tưởng rằng sẽ như mọi bữa, anh vẫn sẽ ngồi đó chăm chú đọc bài, còn tôi thì đặc sữa và thư lên bàn anh, nhưng không, mọi thứ thây đổi trong ngoạn ngục, vừa bước vào lớp, tôi thấy anh và một cô gái khác là hoa khôi lớp bên, hà tử nhi,vừa công khai mph yêu đường vứa đang cười đùa cùng nhau, véo má nhau trong rất vui. hộp milo trong tay tôi chợt rơi xuống mặt sàn nghe một tiếng bốp, mọi người đồng loạt quay về phía tôi, bàn tán về tôi và lục tư hàn cùng cô gái hoa khôi đó.tôi chạy ra khỏi lớp với những dòng nước mắt ào ạt tuông ra thấm đẫm cả nơi cổ áo, từ giây phút đó tôi đã quyết định sửa đổi nguyện vọng đại học hoàn hà thành đại học bắc kinh, một nơi xa, rất xa nơi này. nguyện vọng đại học của tôi lúc đó luông theo anh, giờ thì đã khác rồi.tôi bắt đầu lao đầu vào học, học đến nỗi ngày nào cũng đi đến trường bằng quần mắt thâm đen, ai cũng bảo tôi là vì lụy lục tư hàn nên thức đêm không ngủ được, họ nào ngờ tới tôi đã chọn một con đường khác xa sôi.
2026-05-31 15:57:33
7
To see more videos from user @ynlmi4, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About