tập thở :
Cho tớ nói hết nỗi lòng với aa 🥺, t đang quen ng đó nhưng mà ng đó bận học nhiều lắm, t cũng ko chắc chắn có thật sự là bận nhiều đến vậy ko. Lần thứ nhất quen nhau, t đã cố gắng suy nghĩ tích cực và cố gắng chủ động nhiều hơn vì ng đó nhạt, không chủ động trong mqh ấy t luôn là ng chủ động tìm câu chuyện để kể để nhắn tin, có rất nhiều điều anh làm t buồn, nhưng t không dám nói vì sợ anh đã mệt học còn mệt thêm cảm xúc của t. Nên t âm thầm chịu đựng, t thể hiện nỗi buồn lên story, ghi chú và ng đó nói ng đó muốn biết t buồn chuyện gì vì t cứ đăng story buồn nthe anh ko thể nào yên lòng đc. Nên t đành lấp liếm 1 chút và từ đó buồn t cũng do dự khi đăng story thể hiện tâm trạng... Vì sợ anh mệt mỏi và tự t thấy t thật sự không quá tốt. Lần thứ hai, anh chủ động nhắn nhớ t, không quên được t t cũng vậy t nhớ ng đó cũng ko bh quên đc anh. Khi anh nhắn nhớ t, t vui lắm vui vô cùng ngày hôm đó là ngày t cảm thấy hạnh phúc lắm. Anh có thay đổi rồi tớ cũng dần yêu anh nhiều hơn và biết đc đằng sau những lần anh làm t buồn. Nhưng dạo gần đây khi thấy chị t có bồ rất hài hươc, tinh tế, nũng nịu, cưng chiều t rất ganh tị. T có suy nghĩ rời bỏ anh ấy nữa để có ng mới tốt như bồ chị t, nhưng t day dứt và t chọn chờ anh, chờ anh học xong t mong t và anh có thể có nhiều cơ hội nhắn, call hơn. Nhưng thật sự t ganh tị lắm vì chị t tìm dc ng tốt thật sự như vậy, t cũng muốn... Có hôm t muốn nói dlai và cho anh lời khuyên tìm ng xứng đáng, nhưng vì mệt mỏi t ngủ đi. Sáng dậy thấy anh gửi video ndung gần như an ủi vì tối đó t để story buồn. T cảm thấy càng yêu anh, t cố gắng chờ đợi anh, vì t yêu anh quá rồi.
2026-05-09 17:14:25