@dung_tap_hoa_21: Khay làm đá thông minh kiêm bình uống nước có tặng kèm ống hút #khaylamda #khaylamdathongminh #khaylamdaconapday #salevuifreeship #salegiuathang

Tạp hoá nhà Dung🍒
Tạp hoá nhà Dung🍒
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 11 May 2026 01:20:05 GMT
732
4
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @dung_tap_hoa_21, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Nếu một ngày đẹp trời nào đó em bắt gặp anh trong bộ dạng tồi tệ, xin em đừng tiến lại gần. Vì có thể, đó là lúc anh đang cố trút hết những phiền ưu mà quá khứ để lại. Đau đủ nhiều, con người ta rồi cũng học được cách buông… phải không em? Ngày cuối hạ năm ấy, cơn gió khẽ luồn qua kẽ tóc, bàn tay đã không còn nắm chặt. Ký ức ở lại, nhưng lòng người thì rời xa. Anh cúi đầu, rơi giọt nước mắt sau cùng, khép lại một góc tim từng rất đẹp. Anh nhận ra, người ta có thể uống cà phê không đường, mặc vest không cần cà vạt, đeo một chiếc nhẫn chẳng vì lý do gì… thì việc thiếu đi một người từng là tất cả, hóa ra cũng vẫn sống được. Sống như thể chưa từng hẹn gặp những đớn đau trên đời. Anh đã từng lặng im rất lâu, sau những đổ vỡ, anh tự hỏi: kỷ niệm sẽ được cất vào đâu, khi tim đã chật kín những điều không trọn vẹn? Nhưng rồi anh hiểu, có những thứ không cần sắp xếp, chỉ cần để nó cũ đi. Anh vẫn ổn… theo cách riêng của mình. Một đêm say đủ để quên trời đất, để không còn tỉnh táo mà chạm vào những vết thương cũ. Anh học cách chấp nhận cô đơn, học cách giấu đi những giấc mơ không thành, và học cách tuyệt tình với chính những điều từng khiến mình đau. Anh không còn tiếc hai chữ “đã từng”. Vì anh đã yêu bằng tất cả, đã thương bằng cả tâm can. Đừng buồn cho anh. Ai rồi cũng sẽ tìm được một bến đỗ bình yên, một bàn tay đủ ấm để nắm, và một yêu thương đủ đầy để chữa lành. Năm dài tháng rộng… mong em luôn bình yên, như những gì chúng ta từng ước. Và rồi… sẽ hạnh phúc, theo một cách nào đó, dù không còn có nhau.”#tamtrang #fpy
“Nếu một ngày đẹp trời nào đó em bắt gặp anh trong bộ dạng tồi tệ, xin em đừng tiến lại gần. Vì có thể, đó là lúc anh đang cố trút hết những phiền ưu mà quá khứ để lại. Đau đủ nhiều, con người ta rồi cũng học được cách buông… phải không em? Ngày cuối hạ năm ấy, cơn gió khẽ luồn qua kẽ tóc, bàn tay đã không còn nắm chặt. Ký ức ở lại, nhưng lòng người thì rời xa. Anh cúi đầu, rơi giọt nước mắt sau cùng, khép lại một góc tim từng rất đẹp. Anh nhận ra, người ta có thể uống cà phê không đường, mặc vest không cần cà vạt, đeo một chiếc nhẫn chẳng vì lý do gì… thì việc thiếu đi một người từng là tất cả, hóa ra cũng vẫn sống được. Sống như thể chưa từng hẹn gặp những đớn đau trên đời. Anh đã từng lặng im rất lâu, sau những đổ vỡ, anh tự hỏi: kỷ niệm sẽ được cất vào đâu, khi tim đã chật kín những điều không trọn vẹn? Nhưng rồi anh hiểu, có những thứ không cần sắp xếp, chỉ cần để nó cũ đi. Anh vẫn ổn… theo cách riêng của mình. Một đêm say đủ để quên trời đất, để không còn tỉnh táo mà chạm vào những vết thương cũ. Anh học cách chấp nhận cô đơn, học cách giấu đi những giấc mơ không thành, và học cách tuyệt tình với chính những điều từng khiến mình đau. Anh không còn tiếc hai chữ “đã từng”. Vì anh đã yêu bằng tất cả, đã thương bằng cả tâm can. Đừng buồn cho anh. Ai rồi cũng sẽ tìm được một bến đỗ bình yên, một bàn tay đủ ấm để nắm, và một yêu thương đủ đầy để chữa lành. Năm dài tháng rộng… mong em luôn bình yên, như những gì chúng ta từng ước. Và rồi… sẽ hạnh phúc, theo một cách nào đó, dù không còn có nhau.”#tamtrang #fpy

About