@bi.ngan.hoa08: Có một chuyện rất lạ… Bạn chỉ đăng một dòng trạng thái vu vơ. Một câu nói hay đọc được trong sách. Hay đơn giản chỉ là vài suy nghĩ về cuộc sống. Nhưng rồi có người tự nhiên nhảy dựng lên. Bóng gió. Khó chịu. Đáp trả. Thậm chí tự mặc định rằng bạn đang nói về họ. Thật ra… không phải bạn nhắc tên họ. Mà là lương tâm họ tự điền tên mình vào. Người sống đàng hoàng thường đọc một bài viết bằng sự suy ngẫm. Chỉ người từng sống lỗi mới đọc bằng sự phòng thủ. Vì khi một người từng chơi xấu, phản bội hay đối xử tệ với người khác trong lòng họ luôn tồn tại một nỗi chột dạ. Nên chỉ cần bạn viết về sự giả tạo họ sẽ tự thấy nhột. Bạn viết về lòng biết ơn họ bắt đầu khó chịu. Bạn nói về sự tử tế họ lại thấy như đang bị phơi bày. Không phải bài viết của bạn làm họ đau. Mà là sự cắn rứt trong họ bị chạm tới. Điều thú vị là: Người sống tử tế ít khi nghĩ người khác đang nói xấu mình. Còn người sống lỗi thường rất nhạy với mọi câu chữ. Họ soi từng dấu chấm, dấu phẩy rồi tự nhận vai phản diện trong câu chuyện của người khác. Nên đôi khi bạn không cần phải giải thích gì cả. Đừng vội thanh minh: “Không phải tôi nói bạn.” Vì người hiểu bạn không cần nghe giải thích. Còn người cố tình sống lỗi thì dù bạn im lặng họ vẫn tự thấy bất an. Cứ bình thản mà sống. Không hơn thua. Không đôi co. Vì đôi khi sự ung dung của bạn lại là điều khiến người có tật phải giật mình nhiều nhất.....