@alsafh_trading: تويوتا اينوفا GL الخيار العائلي الانسب #شركة_الصفح_للتجارة#تويوتا #carsoftiktok#toyota

شركة الصفح للتجارة 🔺🇸🇦
شركة الصفح للتجارة 🔺🇸🇦
Open In TikTok:
Region: SA
Monday 11 May 2026 12:03:34 GMT
9317
68
7
18

Music

Download

Comments

aurafilmsa
اورا فيلم | Aura Film :
كيف مكينتها 👍
2026-07-08 17:04:34
0
user4036323060042
user4036323060042 :
كم سعرها
2026-07-22 16:43:43
0
abosowd
user2107278737545ابو سعود :
كم سعرها
2026-05-21 00:30:06
0
cars2025a
المسافر2025 :
نفس مكينه كورولا 0.2 القديمه افضل مكينه هايلوكس
2026-05-12 16:48:13
0
.2034unihtjbc93.02029361
علي مسهري :
😁😁😁
2026-05-12 07:10:45
0
kha.led1507
kha led :
🥰🥰🥰
2026-06-16 10:33:00
0
To see more videos from user @alsafh_trading, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người anh thương… Có đôi khi anh tự hỏi, tình cảm anh dành cho em, rốt cuộc phải gọi tên là gì? Anh cũng chẳng biết. Chỉ biết rằng, giữa rất nhiều người đi ngang qua cuộc đời anh, anh lại vô thức để em bước vào một nơi rất sâu trong trái tim mình. Một nơi mà trước đó, anh chưa từng nghĩ sẽ dành cho một ai. Người anh thương là người anh nhớ đến trong những khoảnh khắc rất đỗi bình thường. Là khi anh chợt nhớ đến một câu nói của em, một ánh mắt, một nụ cười, một hành động hài hước rất riêng, hay đơn giản chỉ là một sự quan tâm rất nhỏ mà có thể chính em cũng chẳng để ý. Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy, chẳng hiểu từ bao giờ, lại trở thành những điều khiến anh nhớ. Và rồi anh nhận ra… Trong lòng anh đã có một người. Là em. Có những ngày chúng ta thật gần… Gần đến mức anh tưởng rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào em. Gần đến mức anh có thể thoải mái nói với em những điều mình nghĩ, chia sẻ với em những chuyện vui buồn trong ngày và tận hưởng cảm giác có một người để mình quan tâm. Nhưng cũng có những ngày chúng ta xa đến lạ. Xa đến mức anh chẳng biết mình có quyền nhớ em hay không. Có quyền hỏi han em hay không. Có quyền quan tâm đến em hay không. Và càng chẳng biết phải gọi mối quan hệ giữa chúng ta bằng cái tên gì. Anh đã từng nghĩ rất nhiều về điều đó. Nhưng rồi cuối cùng anh nhận ra, có lẽ tên gọi của một mối quan hệ không quan trọng bằng cảm xúc mà người ta dành cho nhau. Bởi dù gần hay xa… Em vẫn là người anh thương. Một chữ “thương” nghe thì nhẹ nhàng biết bao, nhưng đôi khi lại nặng đến mức anh chẳng biết phải đặt xuống nơi nào. Bởi yêu có thể nói thành lời. Có thể mạnh mẽ để thừa nhận, có thể gọi tên và có thể nói với nhau rằng: “Anh yêu em.” Còn thương… Là một thứ tình cảm âm thầm hơn. Nó chẳng cần phải ồn ào, chẳng cần phải được đáp lại, cũng chẳng cần một lời hứa nào. Nó cứ lặng lẽ ở lại trong lòng mình, ngay cả khi mình đã nhiều lần tự nhủ: “Thôi, đừng nhớ nữa.” “Đừng nghĩ đến nữa.” “Đừng để trái tim mình rung động thêm nữa.” Nhưng trái tim đôi khi chẳng nghe lời. Càng cố quên lại càng nhớ. Càng muốn buông lại càng thương. Và càng tự nhủ rằng mình không nên quan tâm, anh lại càng không thể làm ngơ khi biết em đang buồn, đang mệt hay đang có chuyện không vui. Người anh thương… Anh chẳng mong em phải hứa với anh cả một đời. Anh cũng không cần em phải nói những lời quá lớn lao về tương lai. Anh chỉ mong rằng, trong những ngày chúng ta còn có nhau, hãy đối xử với nhau bằng tất cả sự chân thành. Nếu vui, mình cùng cười. Nếu buồn, mình đừng quay lưng. Nếu có giận hờn, hãy cho nhau một cơ hội để nói ra, để lắng nghe và để hiểu nhau hơn. Nếu có lúc một trong hai mệt mỏi, xin đừng im lặng đến mức biến khoảng cách giữa hai ta thành những khoảng cách xa xôi. Chỉ cần một lời nhắn nhẹ nhàng, một khoảng dừng để lắng nghe, hay một sự hiện diện yên bình bên nhau, vậy là đủ. Bởi vì anh hiểu, duyên gặt hái giữa biển người vốn dĩ chẳng dễ dàng. Để tìm thấy một người khiến mình muốn dịu dàng đối xử, muốn bảo vệ và mong người ấy luôn bình an, đó đã là một điều vô giá. Anh không hứa sẽ cùng em đi qua tất cả những bão giông của cuộc đời, nhưng anh hứa, chừng nào anh còn ở đây, sự chân thành anh dành cho em vẫn sẽ trọn vẹn như những ngày đầu. Dù mai này mối quan hệ này có một cái tên hay mãi mãi không danh xưng, em vẫn luôn là ưu tiên dịu dàng nhất trong lòng anh. #kyucmangtenem #lamsaoquenduocem #nhoem #dd
Người anh thương… Có đôi khi anh tự hỏi, tình cảm anh dành cho em, rốt cuộc phải gọi tên là gì? Anh cũng chẳng biết. Chỉ biết rằng, giữa rất nhiều người đi ngang qua cuộc đời anh, anh lại vô thức để em bước vào một nơi rất sâu trong trái tim mình. Một nơi mà trước đó, anh chưa từng nghĩ sẽ dành cho một ai. Người anh thương là người anh nhớ đến trong những khoảnh khắc rất đỗi bình thường. Là khi anh chợt nhớ đến một câu nói của em, một ánh mắt, một nụ cười, một hành động hài hước rất riêng, hay đơn giản chỉ là một sự quan tâm rất nhỏ mà có thể chính em cũng chẳng để ý. Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy, chẳng hiểu từ bao giờ, lại trở thành những điều khiến anh nhớ. Và rồi anh nhận ra… Trong lòng anh đã có một người. Là em. Có những ngày chúng ta thật gần… Gần đến mức anh tưởng rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào em. Gần đến mức anh có thể thoải mái nói với em những điều mình nghĩ, chia sẻ với em những chuyện vui buồn trong ngày và tận hưởng cảm giác có một người để mình quan tâm. Nhưng cũng có những ngày chúng ta xa đến lạ. Xa đến mức anh chẳng biết mình có quyền nhớ em hay không. Có quyền hỏi han em hay không. Có quyền quan tâm đến em hay không. Và càng chẳng biết phải gọi mối quan hệ giữa chúng ta bằng cái tên gì. Anh đã từng nghĩ rất nhiều về điều đó. Nhưng rồi cuối cùng anh nhận ra, có lẽ tên gọi của một mối quan hệ không quan trọng bằng cảm xúc mà người ta dành cho nhau. Bởi dù gần hay xa… Em vẫn là người anh thương. Một chữ “thương” nghe thì nhẹ nhàng biết bao, nhưng đôi khi lại nặng đến mức anh chẳng biết phải đặt xuống nơi nào. Bởi yêu có thể nói thành lời. Có thể mạnh mẽ để thừa nhận, có thể gọi tên và có thể nói với nhau rằng: “Anh yêu em.” Còn thương… Là một thứ tình cảm âm thầm hơn. Nó chẳng cần phải ồn ào, chẳng cần phải được đáp lại, cũng chẳng cần một lời hứa nào. Nó cứ lặng lẽ ở lại trong lòng mình, ngay cả khi mình đã nhiều lần tự nhủ: “Thôi, đừng nhớ nữa.” “Đừng nghĩ đến nữa.” “Đừng để trái tim mình rung động thêm nữa.” Nhưng trái tim đôi khi chẳng nghe lời. Càng cố quên lại càng nhớ. Càng muốn buông lại càng thương. Và càng tự nhủ rằng mình không nên quan tâm, anh lại càng không thể làm ngơ khi biết em đang buồn, đang mệt hay đang có chuyện không vui. Người anh thương… Anh chẳng mong em phải hứa với anh cả một đời. Anh cũng không cần em phải nói những lời quá lớn lao về tương lai. Anh chỉ mong rằng, trong những ngày chúng ta còn có nhau, hãy đối xử với nhau bằng tất cả sự chân thành. Nếu vui, mình cùng cười. Nếu buồn, mình đừng quay lưng. Nếu có giận hờn, hãy cho nhau một cơ hội để nói ra, để lắng nghe và để hiểu nhau hơn. Nếu có lúc một trong hai mệt mỏi, xin đừng im lặng đến mức biến khoảng cách giữa hai ta thành những khoảng cách xa xôi. Chỉ cần một lời nhắn nhẹ nhàng, một khoảng dừng để lắng nghe, hay một sự hiện diện yên bình bên nhau, vậy là đủ. Bởi vì anh hiểu, duyên gặt hái giữa biển người vốn dĩ chẳng dễ dàng. Để tìm thấy một người khiến mình muốn dịu dàng đối xử, muốn bảo vệ và mong người ấy luôn bình an, đó đã là một điều vô giá. Anh không hứa sẽ cùng em đi qua tất cả những bão giông của cuộc đời, nhưng anh hứa, chừng nào anh còn ở đây, sự chân thành anh dành cho em vẫn sẽ trọn vẹn như những ngày đầu. Dù mai này mối quan hệ này có một cái tên hay mãi mãi không danh xưng, em vẫn luôn là ưu tiên dịu dàng nhất trong lòng anh. #kyucmangtenem #lamsaoquenduocem #nhoem #dd

About