Nguyễn Văn Vũ :
Nói sao nhỉ, 1 năm quen nhau, không biết đối với họ có từng là thật lòng không, nhưng đối với mình thì là thật. Chưa từng 1 lần lừa dối, chưa từng 1 lần không đặt em lên hàng đầu. Mệt không, có mệt quen 1 cô gái singgomom, mệt chứ, có thể nói là mình chưa sẵn sàng, nhưng cũng chưa từng rời đi. Không dám nhận tử tế, nhưng tiền bạc, công sức, tình yêu đều dành cho họ hết. Có thể không ai hiểu, những lần mưa gió đi 4-50 cây số để về với em, hay 40 - 50 cây số để đi cùng em về 1 đoạn đường vì sợ em về muộn. Hay những lần đội nắng đội mưa đưa em đi học. Nhưng sao, 1 phần vì tiền, ừ là tiền đi, lúc em khó anh cho mượn, lúc anh cần dù chia tay rồi, em nói không có, anh vẫn nhẹ nhàng mà. Nhưng tự nhiên còn lại 1 chút tử tế cho nhau, em lại nói a nói xấu em, anh bịa đặt, rồi em mày tao với anh, em không rả tiền anh. Anh không quan trọng tiền, thứ anh quan trọng là thứ tình cảm còn xót lại. Nhưng thôi, truyện đã rồi, anh không trách em một câu nào cả, duyên mình chỉ đến thế, duyên mình bắt mình lạc nhau, duyên mình ép mình hiểu nhầm nhau, sự tử tế nhẹ nhàng anh vẫn dành cho em, vẫn dành cho em, nói còn thương thì cũng đúng, nhưng anh không níu kéo nữa, có lẽ tim anh đã chết ở lúc đi 4-50 cây số về tìm em, đã chết ở lúc đứng giữa mưa đợi em 3 tiếng đồng hồ, cũng đã chết khi lại một mình mang theo con tim đã vỡ đi 1 mình, đã chết khi ruồng rẫy chính bản thân một mình trong bóng tối mấy ngày rời. Có hối hận không, anh không, có cơ hội anh có làm lại không... có lẽ là có vì sao ư, vì anh chưa sẵn sàng dừng lại...
2026-05-13 15:16:39