@liangzaizhu252: #fouyou #film #TikTokTVFilmContest

liangzaizhu252
liangzaizhu252
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 12 May 2026 10:01:02 GMT
301249
1510
16
246

Music

Download

Comments

doke8jy
uhnohg :
من تبي
2026-06-26 21:01:11
5
aichamalek123
تنݣيف سهام شلحة :
أنا
2026-07-06 05:08:02
0
fans_madrid103
ナビル🫪 :
what the fuck
2026-06-23 12:31:33
0
emillycristina5115
Emillycris :
wattyci cotecos
2026-06-27 03:55:39
0
heibep_6
احتياطي 🍓🙏🥹 :
🥵
2026-06-26 16:34:36
3
renato.ancheta07
Renato Ancheta :
🥰🥰🥰😳😳😳😅😅😅
2026-06-23 10:29:09
1
sumyat.000
Su Myat :
🥰🥰🥰
2026-07-05 06:12:32
0
user6822816661613
بوعكاب :
🥰🥰🥰
2026-06-27 05:27:25
0
zomel.textiles
ZOMEL TEXTILE :
😂😂😂
2026-06-28 10:22:11
0
To see more videos from user @liangzaizhu252, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Rõ ràng là trí nhớ của mình chẳng tốt chút nào. Đi siêu thị quên mua đồ, bước vào phòng quên mình định lấy gì, có những chuyện mới xảy ra hôm qua cũng chẳng nhớ nổi. Vậy mà lạ thật… những điều từng làm mình đau thì lại nhớ rất lâu. Nhớ từng câu nói, từng ánh mắt, từng lần im lặng, từng khoảnh khắc mình đã cố gắng đến mức nào để giữ một người ở lại. Có những vết thương không còn chảy máu, nhưng chỉ cần vô tình chạm đúng ký ức, trái tim vẫn đau như ngày đầu. Người khác nhìn vào sẽ nghĩ mình đã ổn, đã quên, đã bước tiếp. Chỉ có mình mới biết, có những đêm chẳng vì lý do gì cả, lòng lại nặng trĩu vì một đoạn quá khứ đã đi qua từ rất lâu. Đôi khi mình cũng tự hỏi, tại sao bộ não lại kỳ lạ như thế? Bao nhiêu chuyện vui thì chẳng giữ được bao lâu, còn những lần bị bỏ rơi, bị thất vọng, bị tổn thương… lại khắc sâu đến mức chỉ cần một bài hát cũ, một con đường quen hay một mùi hương thoáng qua cũng đủ kéo tất cả quay về. Có lẽ con người không đau vì ký ức. Chúng ta đau vì khi nhớ lại, mới nhận ra mình của ngày ấy đã yêu quá thật lòng, đã hy vọng quá nhiều và đã đánh đổi quá nhiều cho một cái kết không thuộc về mình. Thời gian có thể khiến mình ngừng nhắc đến một người, nhưng không phải lúc nào cũng khiến mình ngừng nhớ. Và điều đáng buồn nhất là… có những ký ức chẳng còn ai nhắc tới nữa, nhưng chúng vẫn âm thầm ở lại, trở thành một phần trong trái tim, để rồi mỗi khi đêm xuống, lại lặng lẽ nhắc mình rằng đã từng có một giai đoạn… mình đau đến như thế.
Rõ ràng là trí nhớ của mình chẳng tốt chút nào. Đi siêu thị quên mua đồ, bước vào phòng quên mình định lấy gì, có những chuyện mới xảy ra hôm qua cũng chẳng nhớ nổi. Vậy mà lạ thật… những điều từng làm mình đau thì lại nhớ rất lâu. Nhớ từng câu nói, từng ánh mắt, từng lần im lặng, từng khoảnh khắc mình đã cố gắng đến mức nào để giữ một người ở lại. Có những vết thương không còn chảy máu, nhưng chỉ cần vô tình chạm đúng ký ức, trái tim vẫn đau như ngày đầu. Người khác nhìn vào sẽ nghĩ mình đã ổn, đã quên, đã bước tiếp. Chỉ có mình mới biết, có những đêm chẳng vì lý do gì cả, lòng lại nặng trĩu vì một đoạn quá khứ đã đi qua từ rất lâu. Đôi khi mình cũng tự hỏi, tại sao bộ não lại kỳ lạ như thế? Bao nhiêu chuyện vui thì chẳng giữ được bao lâu, còn những lần bị bỏ rơi, bị thất vọng, bị tổn thương… lại khắc sâu đến mức chỉ cần một bài hát cũ, một con đường quen hay một mùi hương thoáng qua cũng đủ kéo tất cả quay về. Có lẽ con người không đau vì ký ức. Chúng ta đau vì khi nhớ lại, mới nhận ra mình của ngày ấy đã yêu quá thật lòng, đã hy vọng quá nhiều và đã đánh đổi quá nhiều cho một cái kết không thuộc về mình. Thời gian có thể khiến mình ngừng nhắc đến một người, nhưng không phải lúc nào cũng khiến mình ngừng nhớ. Và điều đáng buồn nhất là… có những ký ức chẳng còn ai nhắc tới nữa, nhưng chúng vẫn âm thầm ở lại, trở thành một phần trong trái tim, để rồi mỗi khi đêm xuống, lại lặng lẽ nhắc mình rằng đã từng có một giai đoạn… mình đau đến như thế.

About