@ngdangnghiep: 有些时候,我们明明坐得很近,却感觉彼此疏远。不是因为距离,而是因为我们各自怀揣着不同的思绪,各自藏着难以言说的悲伤。沉默不再令人愉悦;它变成了一片漫长的空白,我们都心照不宣,却谁也没有勇气开口。 "Có những ngày, chúng ta ngồi rất gần nhau nhưng lại cảm thấy xa đến lạ. Không phải vì khoảng cách, mà vì trong lòng mỗi người đều mang theo những suy nghĩ riêng, những nỗi buồn chẳng thể gọi tên. Im lặng lúc này không còn là dễ chịu nữa, mà là một khoảng trống kéo dài nơi mà cả hai đều hiểu nhưng chẳng ai đủ can đảm để nói ra."