@hi_iamkimquang: “Mẹ ơi… Có những đêm mẹ nhìn khoảng trống trước mặt rồi khóc, con biết hết mà. Con nghe được cả tiếng lòng mẹ gọi con trong im lặng. Con chưa từng rời xa mẹ đâu. Chỉ là con không thể nắm tay mẹ như mẹ từng mong nữa thôi. Mỗi lần mẹ nhắc đến con bằng ánh mắt đỏ hoe, con chỉ muốn ôm mẹ một lần… để nói rằng: “Mẹ đừng đau lòng mãi vì con nữa…” Con thương mẹ nhiều lắm. Thương những ngày mẹ cố mạnh mẽ trước người khác, rồi đêm về lại lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. Con biết mẹ đã tự trách mình rất nhiều. Nhưng điều con mong nhất không phải là mẹ khóc vì con. Mà là mẹ sống thật bình an thay phần con chưa kịp sống. Ăn uống đầy đủ hơn, ngủ sớm hơn, và khi nhìn lên bầu trời… mẹ sẽ nhớ rằng từng có một sinh linh nhỏ bé đã yêu mẹ bằng tất cả những gì con có. Nếu một ngày gió chạm nhẹ lên tóc mẹ, hay có một cảm giác rất dịu dàng đi ngang tim mẹ, thì mẹ cứ xem như… con về thăm mẹ nhé.”