@madeleine_white: I can’t believe we’re so close to having this baby already 😭 #Vlog

Madeleine White Fedyk
Madeleine White Fedyk
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 13 May 2026 23:49:52 GMT
2296539
228976
306
295

Music

Download

Comments

rxchxel_r
Rachael Reed :
I wanna know who this queen is
2026-05-14 04:07:35
5522
lizzziey
Vamprea :
I think the curtains need a pelmet!
2026-05-13 23:54:16
3134
jodimacdougall
JodiMacDougall :
The tuft of dog hair on the sweater after coming home is so real
2026-05-14 00:33:15
2989
amandajj975
Amanda975 💚💜 :
You definitely need a pelmet box 🥰
2026-05-14 00:24:48
1454
t.danae.m
T.D.M345 :
The nursery mural is just beautiful, what a lucky little lady 💕
2026-05-13 23:56:19
1738
linea_marie
linea_marie :
The mural is unreal! It’s so dope that you made that 😭
2026-05-14 02:49:59
88
brittneysaywell
Brittney Saywell :
Yeah, you’ll get the Rogam shot after birth as well ! I had it twice with both pregnancies
2026-05-14 00:19:41
46
hubbmo01
hubbmo01 :
You look wonderful! Also you could do a lot by advocating for all vaccines for babies and parents! We’re in scary times 😳
2026-05-14 03:55:08
47
princess_powpow
PowPow :
Girl where have you been?! My fyp be lacking!!!!😭
2026-05-13 23:52:59
201
doritathomas16
Dorita Thomas :
single handedly hand painting a nursery while pregnant is such Queen behavior
2026-05-15 05:30:02
32
janice568
Janice :
That nursery is DIVINE.
2026-05-14 12:09:02
40
everykinkbeginswithkay
everykinkbeginswithkay :
My friend has a mural on her wall and never painted it over. She’s 25 and it’s still up in her childhood rom
2026-05-14 01:32:03
27
maddy_testa
Maddy🌷 :
the painting behind you is beautiful
2026-05-14 14:08:50
8
samanthaleighbaby
Samantha Leigh :
wowowow the nursery is stunninggggg. and no one will have it cause you made it 🥹
2026-05-14 07:08:54
11
chloebellmartinez
chlo<3 :
That wall is truly impeccable
2026-05-14 02:30:38
16
ruby_spowy
Ruby Spowy :
Please cover the curtain rails with white/off-white lace 😍
2026-05-14 16:58:36
9
user582018482
user582018482 :
Are the scones touching the curtains? Keep them on for a while and make sure they don’t get hot at all!
2026-05-15 08:59:05
6
ttrrssss
☆n☆🫧 :
THE NURSERY LOOKS SO GOOD
2026-05-17 02:32:07
6
momowalsh22
Morgan :
The nursery looks so pretty and magical
2026-05-15 11:28:03
7
skylerannedill
Skyler Anne Dill :
Girl I thought you said I got my vulva back I was like oof not yet
2026-05-14 03:24:26
16
margariet_01
Margariet_01 :
that nursery is absolutely STUNNING. I have 2 boys, first is 20 months and second is 9 days. I have no idea what I'd paint gor them
2026-05-14 08:21:53
9
mmusermm3
Mmuser :
Not me thinking you said you were getting your vulva back.
2026-05-14 18:34:58
9
biologist_cheyenne
Cheyenne :
Nah you'll only get pestered by blood banks if you're O- and donated previously. I have gotten RhoGAM with both my pregnancies and have never been bothered. 😅
2026-05-14 00:41:30
118
worldlyjessica
Jessica :
The nursery looks amazing
2026-05-14 06:12:52
5
bexier97
bexier97 :
The nursery is insanely beautiful.
2026-05-14 08:07:32
5
To see more videos from user @madeleine_white, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About