Đẹp gái chưa chủ 🤍 :
Mình chưa từng trách tại sao đời lại khổ sở thế, mình chỉ trách chính mình. Trách con người tâm lí thủy tinh đó, mong manh đến nỗi đáng thương. Mình cũng trách chính mình, luôn không yêu thương bản thân mà lại mong cầu tình thương từ người khác. Sau tất cả những tổn thương, mình trách chính bản thân mình, vì những người không đáng, vì những chuyện nhỏ nhặt mà tan vỡ. Và sự trách móc đó vô hình lại dày vò mình mỗi đêm. Lắm lúc mình tự hỏi,tự nghi ngờ bản thân rằng có phải những đau khổ đó diễn ra là mình không đủ tốt, hay là mình đang tự làm khổ chính mình. Mình cũng biết rằng mình nên buông bỏ, buông tha cho chính mình để mình hạnh phúc. Nhưng đứa nhỏ bên trong mình lại không cam lòng, tại sao những vết thương từ người khác gây ra, mình phải biết điều hiểu chuyện mà quên đi, tại sao mình phải cố gắng vui vẻ dù mình không hạnh phúc, tại sao mọi thứ sẽ luôn tệ đi khi mình đã và đang cố gắng hơn. Và hơn hết, tại sao mình đã sống tử tế nhưng mình lại phải đón nhận mưa giông. Mình không hối hận vì mình sống tử tế, mình cũng không hối hận vì nỗ lực của bản thân. Mình chỉ một chút khổ sở, một chút tủi thân, một chút chạnh lòng. Mình biết cuộc đời vốn dĩ khắc nghiệt, nhưng mà, đứa trẻ trong mình đang tổn thương nhiều quá. Và mình đã không biết cách dỗ dành nó. Mình ghen tị với hạnh phúc của người khác, mình ghen tị với cảm giác không cần gồng lên của họ khi cạnh được người họ thương. Mình cũng ghen tị với những người đã sinh ra từ trong vạch đích, cũng ghen tị với những người nhan sắc mĩ miều. Mình không trách điểm xuất phát, mình trách bản thân chưa đủ nỗ lực, rồi lại gục ngã khi chưa thực sự trưởng thành.
2026-06-03 22:44:22