@unutmamakgerekir: Hayat mottom şudur. Herkesi hak ettiği yere koyarım, yeri kadar vakit ayırır, değdiği kadar umursarım, değeri kadar önemser, verdiği güven kadar itimat ederim. Fazlası hem zarar, hem yorar. #keşfet #motto #manzara #motivasyon #viralreels

Unutmamak Gerekir
Unutmamak Gerekir
Open In TikTok:
Region: TR
Thursday 14 May 2026 13:16:31 GMT
76275
3470
10
342

Music

Download

Comments

ayseayse73560
🦀🔥《Beautiful Women》👑🔥🦀 :
bu benimm 🦀🦀
2026-05-21 15:07:30
2
yusuf.kalkandelen
Yusuf Kalkandelen :
keşke bukadar özgüvenli olsaydım belki hayatım deşirdi
2026-05-21 11:54:42
1
glzbrhn
~G&L&Z~ :
Emeğine helalll 👏🏻👏🏻👏🏻
2026-05-16 22:37:10
1
g279_88
G27988♎ :
gaza gelip paylaşmak istiyorum 😅
2026-05-15 07:15:40
2
kurt.13290
MELİKSAH :
🥰🥰🥰
2026-05-14 18:43:37
1
user3810812968496
. :
👍
2026-05-14 19:20:39
0
atila981
user8294219549001 :
👍🏻👍🏻👍🏻
2026-05-15 04:08:38
0
latife.saylr
Latife Sayılır :
👏🏻👏🏻👏🏻👏🏻
2026-05-16 15:06:39
0
merveokhan
Mörv :
♥️♥️♥️
2026-06-05 12:01:08
0
To see more videos from user @unutmamakgerekir, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

#nguoikhongganhashtag  Cảm ơn anh, vì đã từng thương em. Có thể rất nhiều năm nữa, 10 năm hay 20 năm, có thể là em sẽ quên đi đôi mắt đó, nụ cười đó, hay giọng nói đó.. Nhưng em sẽ nhớ đến thời còn son trẻ - mà em đã hết lòng yêu thương một người trong đời. Cả đời này phải may mắn đến mức nào, mới có thể gặp được một người trong mắt chỉ có em. Đối xử với em như thuở ban đầu, thương em đến tận xương tuỷ, không nỡ để em chịu dù chỉ một chút tủi thân. Dù có phải đối mặt với tất cả, cũng nhất định bảo vệ em chu toàn. Em nhớ mình của ngày xưa – người luôn dành phần dịu dàng nhất cho anh, luôn nghĩ về anh trong mọi dự định tương lai.  Chỉ cần anh vui, em cũng thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Em đã từng hạnh phúc thật sự với những điều bình thường nhất: một tin nhắn lúc khuya, một lần nắm tay giữa phố đông, hay chỉ là cảm giác có một người để nhớ đến mỗi ngày.  Khi đó em đâu nghĩ rằng, những điều từng khiến mình bình yên đến vậy rồi cũng sẽ trở thành ký ức. Thương một người đôi khi không phải là cố ở bên. Mà là biết dừng lại đúng lúc. Biết rút tay ra trước khi cả hai cùng đau. Biết đặt hạnh phúc của người ấy lên trên nỗi khao khát rất thật của chính mình. Có những đêm em nhớ anh đến mức tim mình mỏi đi. Nhưng em không tìm. Có những ngày em muốn gọi tên anh đến bật thành tiếng. Nhưng em chọn im lặng. Bởi em hiểu, nếu em bước thêm một bước nữa thôi, mọi thứ đẹp đẽ này sẽ không còn nguyên vẹn. Anh biết không? Đêm hôm đó dài lắm dài hơn tất cả những đêm em từng trải qua. Trời thì vẫn vậy, vẫn rộng lớn và im lặng, nhưng trong lòng em thì lại ồn ào đến đau đớn.  Em đứng đó, giữa khoảng không vô tận, tự hỏi tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy tại sao người em thương nhất lại trở nên xa lạ đến thế. Yêu anh là thật, đối tốt với anh cũng là thật, nhưng nếu em không thể bước vào cuộc sống của anh một cách trọn vẹn, thì em sẽ không miễn cường nữa. Em yêu anh rất nhiều nên chỉ mong anh sống một cuộc đời bình an như cái cách mà em đã dành hết tấm lòng này cho anh vậy. Mỗi ngày em vẫn chọn sống thương mình và biết ơn. Cố nhắc mình sống không oán trách giận hờn.  Đời người, rốt cuộc cũng chỉ vài mươi năm. Điều quan trọng nhất, có lẽ không phải là sống đúng bao nhiêu, làm giỏi đến đâu, mà là bạn có từng sống thật sự vui vẻ hay không? Hãy biết trân trọng những mối quan hệ khiến bạn được là chính mình, làm những điều khiến bạn rực rỡ, và ở cạnh những điều, những người khiến bạn thấy an yên. Thanh xuân đôi khi đẹp nhất không phải vì ta đã đi đến đâu, mà vì trên hành trình ấy, ta vô tình gặp được những con người mới, làm quen, trò chuyện, rồi để lại trong nhau những kỷ niệm rất riêng. Có những người bạn đến rất tình cờ, nhưng lại khiến thanh xuân của mình có thêm một đoạn thật đáng nhớ. Nếu duyên phận đủ sâu, em cũng muốn đồng hành cùng anh đến cuối con đường. Nếu duyên phận quá nông, được cùng người đi một đoạn thôi đã là điều đáng quý rồi. Có thể, đó không phải là lựa chọn đúng đắn nhất, cũng chưa chắc mang đến một kết cục vẹn toàn. Nhưng chỉ cần lòng bạn thấy vững vàng, nụ cười là thật lòng, tất cả đều xứng đáng. Muốn thấy đời, ta phải bước ra trải nghiệm, nhưng muốn thấy mình, nhất định phải quay về lắng lại. Đôi khi, người ta mải mê tìm kiếm một đời đủ đầy mà quên rằng: đủ đầy thật sự là khi bạn buông được những kỳ vọng không còn khiến mình hạnh phúc. Không cần tìm nhau trong từng dấu vết, chỉ cần vẫn mong nhau bình yên là đủ. Hạnh phúc vốn không cao sang gì. Đó chỉ đơn giản là khi nhìn thấy ánh mắt người thương quan tâm khi bạn im lặng, là cảm giác được là chính mình, không cần phải cố gắng để vừa vặn. Em biết rồi sẽ có một ngày em nhắc đến anh bằng một nụ cười bình yên, không phải vì đã quên hoàn toàn, mà vì em đã thật sự chấp nhận. Và em nghĩ, đó mới là cách một mối tình cũ nên ở lại – không oán trách, không day dứt, chỉ âm thầm trở thành một phần ký ức dịu dàng trong những năm tháng thanh xuân đã qua.  Sau này chỉ mong gặp được ai đó thương mình vừa vặn giống như mình thương họ.  Khi ai đó hỏi em như thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh.....
#nguoikhongganhashtag Cảm ơn anh, vì đã từng thương em. Có thể rất nhiều năm nữa, 10 năm hay 20 năm, có thể là em sẽ quên đi đôi mắt đó, nụ cười đó, hay giọng nói đó.. Nhưng em sẽ nhớ đến thời còn son trẻ - mà em đã hết lòng yêu thương một người trong đời. Cả đời này phải may mắn đến mức nào, mới có thể gặp được một người trong mắt chỉ có em. Đối xử với em như thuở ban đầu, thương em đến tận xương tuỷ, không nỡ để em chịu dù chỉ một chút tủi thân. Dù có phải đối mặt với tất cả, cũng nhất định bảo vệ em chu toàn. Em nhớ mình của ngày xưa – người luôn dành phần dịu dàng nhất cho anh, luôn nghĩ về anh trong mọi dự định tương lai. Chỉ cần anh vui, em cũng thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Em đã từng hạnh phúc thật sự với những điều bình thường nhất: một tin nhắn lúc khuya, một lần nắm tay giữa phố đông, hay chỉ là cảm giác có một người để nhớ đến mỗi ngày. Khi đó em đâu nghĩ rằng, những điều từng khiến mình bình yên đến vậy rồi cũng sẽ trở thành ký ức. Thương một người đôi khi không phải là cố ở bên. Mà là biết dừng lại đúng lúc. Biết rút tay ra trước khi cả hai cùng đau. Biết đặt hạnh phúc của người ấy lên trên nỗi khao khát rất thật của chính mình. Có những đêm em nhớ anh đến mức tim mình mỏi đi. Nhưng em không tìm. Có những ngày em muốn gọi tên anh đến bật thành tiếng. Nhưng em chọn im lặng. Bởi em hiểu, nếu em bước thêm một bước nữa thôi, mọi thứ đẹp đẽ này sẽ không còn nguyên vẹn. Anh biết không? Đêm hôm đó dài lắm dài hơn tất cả những đêm em từng trải qua. Trời thì vẫn vậy, vẫn rộng lớn và im lặng, nhưng trong lòng em thì lại ồn ào đến đau đớn. Em đứng đó, giữa khoảng không vô tận, tự hỏi tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy tại sao người em thương nhất lại trở nên xa lạ đến thế. Yêu anh là thật, đối tốt với anh cũng là thật, nhưng nếu em không thể bước vào cuộc sống của anh một cách trọn vẹn, thì em sẽ không miễn cường nữa. Em yêu anh rất nhiều nên chỉ mong anh sống một cuộc đời bình an như cái cách mà em đã dành hết tấm lòng này cho anh vậy. Mỗi ngày em vẫn chọn sống thương mình và biết ơn. Cố nhắc mình sống không oán trách giận hờn. Đời người, rốt cuộc cũng chỉ vài mươi năm. Điều quan trọng nhất, có lẽ không phải là sống đúng bao nhiêu, làm giỏi đến đâu, mà là bạn có từng sống thật sự vui vẻ hay không? Hãy biết trân trọng những mối quan hệ khiến bạn được là chính mình, làm những điều khiến bạn rực rỡ, và ở cạnh những điều, những người khiến bạn thấy an yên. Thanh xuân đôi khi đẹp nhất không phải vì ta đã đi đến đâu, mà vì trên hành trình ấy, ta vô tình gặp được những con người mới, làm quen, trò chuyện, rồi để lại trong nhau những kỷ niệm rất riêng. Có những người bạn đến rất tình cờ, nhưng lại khiến thanh xuân của mình có thêm một đoạn thật đáng nhớ. Nếu duyên phận đủ sâu, em cũng muốn đồng hành cùng anh đến cuối con đường. Nếu duyên phận quá nông, được cùng người đi một đoạn thôi đã là điều đáng quý rồi. Có thể, đó không phải là lựa chọn đúng đắn nhất, cũng chưa chắc mang đến một kết cục vẹn toàn. Nhưng chỉ cần lòng bạn thấy vững vàng, nụ cười là thật lòng, tất cả đều xứng đáng. Muốn thấy đời, ta phải bước ra trải nghiệm, nhưng muốn thấy mình, nhất định phải quay về lắng lại. Đôi khi, người ta mải mê tìm kiếm một đời đủ đầy mà quên rằng: đủ đầy thật sự là khi bạn buông được những kỳ vọng không còn khiến mình hạnh phúc. Không cần tìm nhau trong từng dấu vết, chỉ cần vẫn mong nhau bình yên là đủ. Hạnh phúc vốn không cao sang gì. Đó chỉ đơn giản là khi nhìn thấy ánh mắt người thương quan tâm khi bạn im lặng, là cảm giác được là chính mình, không cần phải cố gắng để vừa vặn. Em biết rồi sẽ có một ngày em nhắc đến anh bằng một nụ cười bình yên, không phải vì đã quên hoàn toàn, mà vì em đã thật sự chấp nhận. Và em nghĩ, đó mới là cách một mối tình cũ nên ở lại – không oán trách, không day dứt, chỉ âm thầm trở thành một phần ký ức dịu dàng trong những năm tháng thanh xuân đã qua. Sau này chỉ mong gặp được ai đó thương mình vừa vặn giống như mình thương họ. Khi ai đó hỏi em như thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh.....

About