@pastormmuobtc: 😂😂😂 #viraltiktok #fypppppppppppppp #nigeriatiktokers🇳🇬🇨🇦fyp #foryou #viral_video

Pastor Mmuo na asopuru ibe ya
Pastor Mmuo na asopuru ibe ya
Open In TikTok:
Region: NG
Thursday 14 May 2026 17:07:46 GMT
101439
11457
204
607

Music

Download

Comments

jannyella545
💫🥰❣️✨obianujunwa :
na yeye man I say yeye😂😂😂😂💔💔
2026-05-20 07:14:06
60
trinity.ray.store
TRINITY RAY STORE :
Na my village man ooo pastor 🤣🤣🤣💯
2026-05-24 22:58:35
4
quin_mira
Mira :
This man use style resemble my late dad 😁
2026-06-03 21:10:36
2
proyal2026
@𝚙-𝚛𝚘𝚢𝚊𝚕 :
if this man carried you made your day like my comment 😅😅😅😅
2026-06-01 19:57:04
1
user001essential
Essential :
Na original one be this?
2026-06-02 20:50:27
1
prettycally22
calistarcosmetics Nigeria 🇳🇬 :
😂😂😂u are a good comedian
2026-05-21 23:11:22
15
xhamelouedc
@xhame fundz 💵 :
make I dey talk u no talk 😅😂😂
2026-05-31 00:35:22
2
mmesoma.chukwu56
Mmesoma Chukwu :
I'm rolling on the bed 😂🛌😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂
2026-05-31 20:57:29
2
cy_prince
CY PRINCE DBL :
na yeye man I say yeye😂😂😂😂💔💔
2026-05-23 20:58:18
4
omahlove0
Del Value :
you dey talk me 😁
2026-05-20 22:17:30
9
user4033547707235
Johnkenedy De sower :
nah yeye man ,nah yeye
2026-05-21 01:38:37
4
elobig1
user6724868050398 :
who's this man
2026-05-20 14:44:28
5
charlse.blaque
Charlse Blaque :
2026-05-29 23:16:25
1
henry_dc04
Henry_Dc :
2026-05-18 21:30:13
4
ransom603
ransom adimchi :
who be this man 🤣
2026-05-30 23:04:24
1
chinenye6805
Chinenye mary jane :
haha 😂😂😂😂
2026-05-20 22:39:09
1
munachi209
Muna luxury wears :
Baby where re frm I think I have found my love
2026-05-20 20:02:30
0
To see more videos from user @pastormmuobtc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Để rồi đến tận cuối con đường, khi đôi chân đã mỏi mòn, hơi thở đã chậm lại dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của kiếp người, ta mới giật mình nhận ra một sự thật vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn của tạo hóa: mọi thứ rồi cũng phải trở về nơi nó thuộc về. Cát bụi trả lại cho cát bụi. Mây gió trả lại cho trời cao. Thân xác trả lại cho đất mẹ. Và hành trang duy nhất mà con người mang theo qua cánh cửa cuối cùng của sinh mệnh lại chỉ là một khoảng lặng vô hình, không hình tướng, không tên gọi. Ta đến với thế gian này bằng hai bàn tay trắng và tiếng khóc đầu đời. Vậy mà suốt nửa đời sau, ta lại miệt mài gom góp, tích lũy, tranh giành và cất giữ. Ta chất đầy đời mình bằng tiền bạc, địa vị, những lời tung hô, những cuộc tình và cả những nỗi đau. Ta gọi đó là thành tựu, là giá trị, là ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng có bao giờ ta tự hỏi, rốt cuộc mình đang sở hữu chúng, hay chính chúng đang âm thầm sở hữu mình? Ta vay một chút hư danh để đổi lấy những đêm dài thao thức. Ta mượn một đoạn tình yêu để nhận về những tháng năm khắc khoải. Ta giữ một điều gì đó quá lâu đến mức không còn biết mình đang sống vì nó hay đang bị nó giam cầm. Càng sợ mất, ta càng nắm chặt. Càng nắm chặt, ta càng đau. Cho đến một ngày nhìn lại, những thứ từng khiến ta tự hào nhất cũng chính là những sợi dây đã âm thầm trói buộc ta lâu nhất. Danh vọng khiến ta sợ bị lãng quên. Tiền bạc khiến ta sợ nghèo khó. Tình yêu khiến ta sợ chia ly. Và thế là cả một đời người trôi qua trong nỗi sợ. Ta tưởng mình là chủ nhân của mọi thứ. Nhưng thực ra lại là tù nhân của chính những điều mình yêu quý. Rồi Thời Gian xuất hiện như một chủ nợ chưa từng thất hẹn. Không vội vàng. Không thương lượng. Không bỏ sót một ai. Ngày nó gõ cửa, mọi thứ đều phải hoàn trả. Danh vọng trả về cho nhân gian. Tài sản trả về cho đời sau. Những lời khen chê trả về cho gió. Ngay cả những gương mặt từng khắc sâu trong tim cũng sẽ dần nhòa đi như một giấc mộng cũ. Chỉ vài mùa lá rụng nữa thôi, thế gian vẫn sẽ thức dậy mỗi sáng, mặt trời vẫn mọc nơi chân trời cũ, những cuộc gặp gỡ mới vẫn diễn ra, những cuộc chia ly mới vẫn khiến người ta rơi nước mắt. Mọi thứ vẫn tiếp tục chỉ là không còn ta trong đó và chính khoảnh khắc nhận ra điều ấy, lòng người bỗng trở nên dịu lại. Hóa ra cuộc đời chưa từng là một cuộc chiếm hữu, nó chỉ là một chuyến ghé thăm. Ta đến đây để ngắm nhìn một mùa hoa nở. Để yêu một vài người hữu duyên gặp gỡ. Để đi qua đôi lần được mất. Để nếm đủ vị ngọt bùi và cay đắng của nhân gian. Rồi lặng lẽ lên đường. Vậy cớ gì phải sống như một kẻ hành khất luôn sợ thiếu thốn giữa kho báu của hiện tại? Cớ gì phải ôm chặt những điều vốn sinh ra để rời đi? Hãy cứ sống, cứ yêu, cứ hết lòng với những gì đang có. Nhưng đừng biến trái tim mình thành nhà tù của sự níu giữ. Hãy đi qua hồng trần như ngọn gió đi qua rèm cửa. Gió không mang theo điều gì khi đến. Cũng chẳng đánh rơi điều gì khi đi. Để đến ngày nhắm mắt xuôi tay, khi mọi thứ đều đã trả lại cho đời, ta vẫn có thể mỉm cười bình thản nhìn hai bàn tay trắng ban sơ của mình. Bởi sau tất cả những được mất của nhân gian, đó mới là báu vật nhẹ nhàng và tự do nhất mà một linh hồn có thể mang theo vào cõi vô cùng.
Để rồi đến tận cuối con đường, khi đôi chân đã mỏi mòn, hơi thở đã chậm lại dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của kiếp người, ta mới giật mình nhận ra một sự thật vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn của tạo hóa: mọi thứ rồi cũng phải trở về nơi nó thuộc về. Cát bụi trả lại cho cát bụi. Mây gió trả lại cho trời cao. Thân xác trả lại cho đất mẹ. Và hành trang duy nhất mà con người mang theo qua cánh cửa cuối cùng của sinh mệnh lại chỉ là một khoảng lặng vô hình, không hình tướng, không tên gọi. Ta đến với thế gian này bằng hai bàn tay trắng và tiếng khóc đầu đời. Vậy mà suốt nửa đời sau, ta lại miệt mài gom góp, tích lũy, tranh giành và cất giữ. Ta chất đầy đời mình bằng tiền bạc, địa vị, những lời tung hô, những cuộc tình và cả những nỗi đau. Ta gọi đó là thành tựu, là giá trị, là ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng có bao giờ ta tự hỏi, rốt cuộc mình đang sở hữu chúng, hay chính chúng đang âm thầm sở hữu mình? Ta vay một chút hư danh để đổi lấy những đêm dài thao thức. Ta mượn một đoạn tình yêu để nhận về những tháng năm khắc khoải. Ta giữ một điều gì đó quá lâu đến mức không còn biết mình đang sống vì nó hay đang bị nó giam cầm. Càng sợ mất, ta càng nắm chặt. Càng nắm chặt, ta càng đau. Cho đến một ngày nhìn lại, những thứ từng khiến ta tự hào nhất cũng chính là những sợi dây đã âm thầm trói buộc ta lâu nhất. Danh vọng khiến ta sợ bị lãng quên. Tiền bạc khiến ta sợ nghèo khó. Tình yêu khiến ta sợ chia ly. Và thế là cả một đời người trôi qua trong nỗi sợ. Ta tưởng mình là chủ nhân của mọi thứ. Nhưng thực ra lại là tù nhân của chính những điều mình yêu quý. Rồi Thời Gian xuất hiện như một chủ nợ chưa từng thất hẹn. Không vội vàng. Không thương lượng. Không bỏ sót một ai. Ngày nó gõ cửa, mọi thứ đều phải hoàn trả. Danh vọng trả về cho nhân gian. Tài sản trả về cho đời sau. Những lời khen chê trả về cho gió. Ngay cả những gương mặt từng khắc sâu trong tim cũng sẽ dần nhòa đi như một giấc mộng cũ. Chỉ vài mùa lá rụng nữa thôi, thế gian vẫn sẽ thức dậy mỗi sáng, mặt trời vẫn mọc nơi chân trời cũ, những cuộc gặp gỡ mới vẫn diễn ra, những cuộc chia ly mới vẫn khiến người ta rơi nước mắt. Mọi thứ vẫn tiếp tục chỉ là không còn ta trong đó và chính khoảnh khắc nhận ra điều ấy, lòng người bỗng trở nên dịu lại. Hóa ra cuộc đời chưa từng là một cuộc chiếm hữu, nó chỉ là một chuyến ghé thăm. Ta đến đây để ngắm nhìn một mùa hoa nở. Để yêu một vài người hữu duyên gặp gỡ. Để đi qua đôi lần được mất. Để nếm đủ vị ngọt bùi và cay đắng của nhân gian. Rồi lặng lẽ lên đường. Vậy cớ gì phải sống như một kẻ hành khất luôn sợ thiếu thốn giữa kho báu của hiện tại? Cớ gì phải ôm chặt những điều vốn sinh ra để rời đi? Hãy cứ sống, cứ yêu, cứ hết lòng với những gì đang có. Nhưng đừng biến trái tim mình thành nhà tù của sự níu giữ. Hãy đi qua hồng trần như ngọn gió đi qua rèm cửa. Gió không mang theo điều gì khi đến. Cũng chẳng đánh rơi điều gì khi đi. Để đến ngày nhắm mắt xuôi tay, khi mọi thứ đều đã trả lại cho đời, ta vẫn có thể mỉm cười bình thản nhìn hai bàn tay trắng ban sơ của mình. Bởi sau tất cả những được mất của nhân gian, đó mới là báu vật nhẹ nhàng và tự do nhất mà một linh hồn có thể mang theo vào cõi vô cùng.

About