@nestor_cvg0: #soledad #fyp #parati #foryou #tristeza

🦇
🦇
Open In TikTok:
Region: MX
Friday 15 May 2026 06:06:50 GMT
266097
43191
128
3029

Music

Download

Comments

guerras_exxss
sebastian :
siempre he odiado la soledad, lo cual es irónico, porque yo como solo, estudio solo, veo películas solo, hablo y juego solo.
2026-05-20 03:33:48
7
99.fall.frome.space.99
★"𝐴𝑚𝑖𝑟𝑎"★ :
Le tiene miedo a la soledad pero prefiere estar solo para no tenerle miedo al echo de que todos se van...
2026-05-15 15:34:01
87
waxx00
Waxx :
Tomaré éste video para hacer uno
2026-06-06 06:07:24
5
marcus.xd1
𝙈𝙖𝙧𝙘𝙪𝙨 :
ya no me deja poner stickers 😭
2026-06-05 02:51:06
5
To see more videos from user @nestor_cvg0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.
Sài Gòn có những quán nhậu vỉa hè mà chỉ cần ngồi xuống là thấy đời mình hiện ra nguyên hình. Không đèn màu, không nhạc hay, chỉ có vài bóng tuýp trắng treo lủng lẳng, soi rõ từng khuôn mặt đã mệt. Ghế nhựa thấp đến mức ngồi lâu là đau lưng, bàn lúc nào cũng dính mùi bia cũ, mùi mỡ cháy, mùi khói thuốc ám vào áo quần như một lời nhắc: đã bước vô đây thì khó mà sạch sẽ bước ra. Ngày trước, tôi từng ngồi ở những quán như vậy trong tư thế của người còn đường lui. Lúc đó, đời vẫn còn chỗ dựa, tiền không nhiều nhưng niềm tin thì chưa cạn. Bạn bè vây quanh, nói chuyện lớn tiếng, kể những dự định nghe như thể ngày mai ai cũng sẽ khá hơn hôm nay. Rượu khi đó uống để vui, để kéo dài cuộc gặp, để quên tạm những mệt mỏi còn gọi được tên. Thấy ai ngồi uống một mình, lòng còn dư dả để phán xét: chắc người này buồn lắm, hoặc đời có vấn đề gì đó. Không ai nghĩ có ngày mình ngồi vào đúng cái vị trí đó. Rồi đời nó không sụp cái rầm cho xong. Nó rã từ từ. Công việc trục trặc, mối quan hệ nhạt dần, những lời hứa không ai nhắc lại nữa. Bạn bè vẫn còn đó, nhưng mỗi người bận một nỗi riêng, mà nỗi riêng nào cũng đủ lớn để không còn chỗ cho mình. Có những tối mở điện thoại, lướt danh bạ, rồi tắt. Không phải vì không có ai, mà vì không biết gọi ai để nói điều gì. Một tối khác, Sài Gòn nóng và ẩm, mưa không rơi nhưng không khí nặng như đè lên ngực. Tôi đi bộ đến trước một quán nhậu vỉa hè nằm sát con đường bụi. Quán quen, mà cũng chẳng còn quen. Ngồi xuống một góc, quay mặt ra đường cho khỏi phải nhìn ai. Gọi một lon bia. Không cần mồi cầu kỳ, chỉ đĩa đậu phộng rang khô khốc như chính tâm trạng mình lúc đó. Ngụm đầu tiên trôi xuống, không thấy ngon, cũng chẳng thấy dở. Chỉ là một chất lỏng lạnh đi qua cổ họng, nhắc rằng mình vẫn đang sống. Ngụm thứ hai bắt đầu kéo theo suy nghĩ. Những câu hỏi không ai trả lời thay mình được. Tại sao mọi thứ lại tới đây? Tại sao lúc đông vui nhất lại không giữ lại được ai cho những ngày này? Câu hỏi xong rồi bỏ đó, không cần đáp án, vì biết có trả lời cũng chẳng thay đổi được gì. Ngồi một mình mới thấy quán nhậu vỉa hè Sài Gòn buồn theo kiểu rất đời. Người ta vẫn cười nói xung quanh, vẫn cụng ly, vẫn chửi đời như một thói quen. Nhưng giữa tất cả những âm thanh đó, mình vẫn thấy mình lạc lõng. Không phải vì không ai bên cạnh, mà vì trong đầu đã quá ồn. Ồn bởi tiếc nuối, bởi thất vọng, bởi cái cảm giác mình đã từng có nhiều hơn thế. Rượu bia lúc này không còn để vui nữa. Nó để chịu. Chịu thêm một chút, cho đêm qua nhanh hơn. Có lúc muốn đứng dậy đi về, nhưng lại ngồi thêm, vì biết về nhà cũng chỉ có bốn bức tường và một khoảng im lặng khác, thậm chí còn khó nuốt hơn ly bia đang uống dở. Đến khi lon bia cạn, nội tâm cũng mệt. Không còn khóc, không còn giận. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng rất thật. Tôi chợt nhớ tới những người từng ngồi uống một mình ngày xưa, và thấy xấu hổ cho cái nhìn nông cạn của mình khi đó. Hóa ra, không phải ai ngồi một mình cũng yếu. Có người chỉ đang ở đoạn không còn gì để khoe, cũng chẳng còn sức để diễn. Trả tiền, đứng dậy, bước ra đường. Sài Gòn vẫn chạy, xe vẫn đông, quán nhậu vẫn sáng đèn. Thành phố này không quan tâm ai vừa mất gì. Nhưng ít nhất, nó đã chứng kiến mình ngồi đó, uống hết lon bia đó, và không gục. Có thể ngày mai vẫn khó. Có thể mọi thứ chưa khá lên. Nhưng đêm nay, trong một quán nhậu vỉa hè của Sài Gòn, tôi đã học được cách ngồi yên với nỗi buồn của mình, không né tránh, không gọi tên, chỉ để nó ở đó, cùng Rượu & Khói.

About