@vietnamesecommunist: “Tháng 11 năm 1941… Những người lính Hồng quân đứng giữa Quảng trường Đỏ dưới bầu trời xám lạnh của Moskva. Họ biết rất rõ… sau cuộc duyệt binh này sẽ không phải là khúc khải hoàn, mà là chiến trường đẫm máu nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một viên đạn. Không ai biết mình có còn trở về. Nhưng từng hàng quân vẫn bước đều, ánh mắt không run sợ. Bởi phía sau họ là Tổ quốc, là gia đình, là linh hồn của cả dân tộc đang đứng bên bờ diệt vong. Từ Quảng trường Đỏ… họ đi thẳng ra mặt trận. Có những chàng trai chỉ mới đôi mươi. Có những người lần cuối nhìn thấy thủ đô trong màn tuyết trắng. Và cũng có những người mãi mãi nằm lại giữa mùa đông khốc liệt năm ấy… Lịch sử không nhớ hết tên từng người lính. Nhưng chính họ đã dùng máu và tuổi trẻ để giữ cho lá cờ vẫn tung bay trên bầu trời Moskva. Một cuộc duyệt binh không dành cho sự phô trương. Mà là lời thề sống còn của một dân tộc: ‘Thà hy sinh tất cả… chứ nhất định không để Tổ quốc bị khuất phục.’” #sovie#sovietunioni#stalin #vietnamesecommunist