@noxcaa5: #monicaprhm

Maker
Maker
Open In TikTok:
Region: ID
Sunday 17 May 2026 01:53:09 GMT
291873
37287
37
2887

Music

Download

Comments

devinnnn43
Ikydevvv___ :
Udh banyak punya😂
2026-05-21 08:18:03
2
ngop.si
𝙀𝙙𝙞𝙨𝙞 𝙩𝙚𝙧𝙗𝙖𝙩𝙖𝙨 :
2026-05-17 18:27:34
0
andriano.ano97
Andriano Ano :
mantul,
2026-05-17 15:19:43
1
aldiyansaputra.2002
PLAT 🅿️ :
2026-05-17 16:32:14
0
slvriyadi11
indomiekwah :
y
2026-05-18 13:15:07
0
mbg_beracun11
Arulll :
mantep bettt
2026-05-27 16:42:54
0
chatrine053
Chatrine :
Gw ada nih 🥰
2026-05-30 07:28:57
0
aldibrayen7
. :
asik asik aldi setia charli monicperhm❤️❤️🥰🥰 sayang cantik
2026-06-04 03:01:11
0
aldibrayen7
. :
sayang cantik abang aldi setia charli monicpreehm cantik abang aldi❤️❤️🥰🥰
2026-06-04 02:58:06
0
aldibrayen7
. :
sayang cantik abang cantik aldi setia cvhotetan cantik monicprehm❤️❤️🥰🥰
2026-06-04 06:49:47
0
mhmd.abay..y
Abay. :
hai mbak😅
2026-05-17 13:07:02
0
tajudin411
𝘿𝙞𝙯𝙯`𝘾𝙝𝙮∅ :
pil
2026-05-17 04:49:36
1
To see more videos from user @noxcaa5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dân gian có câu: “Thắng thì về nội, thua thì về ngoại.” Ngày chưa lấy chồng, tôi nghe câu ấy như một lời đùa nửa chua nửa mặn. Lấy rồi, làm dâu rồi, tôi mới hiểu: đó không phải lời đùa, mà là một câu tổng kết đời sống, gói gọn cả niềm vui lẫn nỗi tủi của phận đàn bà. Không người phụ nữ nào bước vào hôn nhân với ý nghĩ sẽ thường xuyên quay về nhà mẹ đẻ. Nhà ngoại, suy cho cùng vẫn là nơi của quá khứ, của thời con gái. Còn hôn nhân, ai cũng mong đó là mái nhà mới, là nơi mình thuộc về, nơi mình được gọi là “người nhà” chứ không phải “người đến”. Nếu người vợ sống bên nhà chồng trong sự thoải mái, được tôn trọng, được yêu thương, được lắng nghe, được ghi nhận những gì mình làm thì chẳng ai muốn rời đi. Ở đâu có bình yên, ở đó người ta muốn ở lại. Ở đâu có tiếng cười, ở đó người ta muốn trở về sau mỗi ngày dài. Khi người vợ thấy mình có vị trí trong gia đình chồng, có tiếng nói, có chỗ đứng, thì “về nội” không phải vì thắng mà vì đó là điều tự nhiên. Nhưng đời sống không phải lúc nào cũng hiền hòa như mong muốn. Có những người phụ nữ sống trong nhà chồng mà lúc nào cũng thấy mình thừa thãi. Nói một câu thì bị cho là cãi. Im lặng thì bị cho là lạnh lùng. Làm nhiều cũng không ai ghi nhận, làm ít thì bị đánh giá. Có những bữa cơm ăn chung mà lòng người tách biệt. Có những mái nhà đông người mà người vợ lại thấy mình cô độc. Khi bị hất hủi, bị bỏ rơi, bị coi thường, người vợ quay về nhà mẹ đẻ không phải vì “thua”, mà vì đó là nơi duy nhất còn dang tay. Ngoại không hỏi đúng sai, không tra vấn hơn thua. Ngoại chỉ nhìn con mà nói: “Mệt thì về nghỉ.” Chỉ một câu đó thôi, cũng đủ khiến nước mắt trào ra. Nhà ngoại không phải nơi để trốn chạy hôn nhân mà là nơi để chữa lành. Ở đó, người phụ nữ được làm con trở lại, được yếu mềm mà không sợ bị phán xét, được buồn mà không cần giải thích. Có những vết thương nếu không về ngoại, người ta sẽ phải tự khâu trong lặng lẽ, mà tự khâu thì rất đau. Tôi từng làm dâu nhà người nên tôi hiểu: chẳng có thắng thua nào trong việc về nội hay về ngoại. Chỉ có hạnh phúc hay không. Người phụ nữ không chọn nơi đến bằng danh phận, mà bằng cảm giác được an toàn. Nơi nào khiến người ta có thể thở dài mà không sợ bị trách, nơi đó là nhà.
Dân gian có câu: “Thắng thì về nội, thua thì về ngoại.” Ngày chưa lấy chồng, tôi nghe câu ấy như một lời đùa nửa chua nửa mặn. Lấy rồi, làm dâu rồi, tôi mới hiểu: đó không phải lời đùa, mà là một câu tổng kết đời sống, gói gọn cả niềm vui lẫn nỗi tủi của phận đàn bà. Không người phụ nữ nào bước vào hôn nhân với ý nghĩ sẽ thường xuyên quay về nhà mẹ đẻ. Nhà ngoại, suy cho cùng vẫn là nơi của quá khứ, của thời con gái. Còn hôn nhân, ai cũng mong đó là mái nhà mới, là nơi mình thuộc về, nơi mình được gọi là “người nhà” chứ không phải “người đến”. Nếu người vợ sống bên nhà chồng trong sự thoải mái, được tôn trọng, được yêu thương, được lắng nghe, được ghi nhận những gì mình làm thì chẳng ai muốn rời đi. Ở đâu có bình yên, ở đó người ta muốn ở lại. Ở đâu có tiếng cười, ở đó người ta muốn trở về sau mỗi ngày dài. Khi người vợ thấy mình có vị trí trong gia đình chồng, có tiếng nói, có chỗ đứng, thì “về nội” không phải vì thắng mà vì đó là điều tự nhiên. Nhưng đời sống không phải lúc nào cũng hiền hòa như mong muốn. Có những người phụ nữ sống trong nhà chồng mà lúc nào cũng thấy mình thừa thãi. Nói một câu thì bị cho là cãi. Im lặng thì bị cho là lạnh lùng. Làm nhiều cũng không ai ghi nhận, làm ít thì bị đánh giá. Có những bữa cơm ăn chung mà lòng người tách biệt. Có những mái nhà đông người mà người vợ lại thấy mình cô độc. Khi bị hất hủi, bị bỏ rơi, bị coi thường, người vợ quay về nhà mẹ đẻ không phải vì “thua”, mà vì đó là nơi duy nhất còn dang tay. Ngoại không hỏi đúng sai, không tra vấn hơn thua. Ngoại chỉ nhìn con mà nói: “Mệt thì về nghỉ.” Chỉ một câu đó thôi, cũng đủ khiến nước mắt trào ra. Nhà ngoại không phải nơi để trốn chạy hôn nhân mà là nơi để chữa lành. Ở đó, người phụ nữ được làm con trở lại, được yếu mềm mà không sợ bị phán xét, được buồn mà không cần giải thích. Có những vết thương nếu không về ngoại, người ta sẽ phải tự khâu trong lặng lẽ, mà tự khâu thì rất đau. Tôi từng làm dâu nhà người nên tôi hiểu: chẳng có thắng thua nào trong việc về nội hay về ngoại. Chỉ có hạnh phúc hay không. Người phụ nữ không chọn nơi đến bằng danh phận, mà bằng cảm giác được an toàn. Nơi nào khiến người ta có thể thở dài mà không sợ bị trách, nơi đó là nhà.

About