@nindo128: Twitch: Nindo128 en stream tout les soirs à 21h #nindo128 #nindo #humour #fyp

Nindo128
Nindo128
Open In TikTok:
Region: FR
Sunday 17 May 2026 19:32:08 GMT
37232
1985
23
66

Music

Download

Comments

fab_pgz62
🇺🇦LeMoLoTo62🇫🇷 :
2026-05-17 19:36:51
24
yotsu_jjnr
yotsu_jjnr :
trwoideuzin
2026-05-17 19:37:12
4
aurelienbrddu93
aurelienbrddu93 :
2026-05-18 06:40:29
3
md_95gg
La tache128 :
Le grand gagnant 🥇
2026-05-18 15:14:15
1
alzespamcom2
R9B🏴‍☠️🏝️ :
j’ai grave une idée 🙋🙋
2026-05-18 01:08:23
1
swwl50
@￴￴ ￴ ￴ ￴￴￴￴￴￴  ￴ ￴ :
first
2026-05-17 19:32:45
0
ben_97k
BEN{👻} :
2026-05-18 17:06:44
0
gabin_vdg
gabin_vdg :
On en parle pas assez de ce qu’on a vu à la 20 eme seconde
2026-05-17 19:36:53
20
gastoahru9a
jiskomajic :
c normal le darons il est a Poil
2026-05-17 21:58:05
0
_louis.g_24
Louis.G乡♕ :
🤣🤣🤣
2026-05-17 19:32:48
0
nolan.str8
Nolan Str :
😂😂😂
2026-05-18 09:11:02
0
To see more videos from user @nindo128, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nếu điểm cuối của đời người đã được an bài từ khoảnh khắc ta cất tiếng khóc chào đời, thì có lẽ ý nghĩa của việc tồn tại trên thế gian này chưa bao giờ nằm ở chuyện ai đi nhanh hơn, ai đến đích sớm hơn. Bởi suy cho cùng, đích đến của tất cả chúng ta đều giống nhau. Điều làm nên sự khác biệt không phải là điểm cuối, mà là cách mỗi người đã sống trên quãng đường đi tới đó. Con người thường dành rất nhiều thời gian để chuẩn bị cho tương lai. Ta học tập vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Ta làm việc vì một cuộc sống đủ đầy hơn. Ta hy sinh hiện tại để đổi lấy những điều mình tin rằng sẽ hạnh phúc hơn ở phía trước. Nhưng cuộc đời lại có một sự thật rất lặng lẽ: không ai biết chắc mình còn bao nhiêu thời gian. Có những người tối qua vẫn còn ngồi nói về những dự định chưa thực hiện. Vẫn còn hẹn gặp ai đó vào cuối tuần. Vẫn còn nghĩ rằng mình còn rất nhiều ngày mai để hoàn thành những điều dang dở. Nhưng sáng hôm sau, cuộc hành trình của họ đã khép lại. Có những người trước khi rời đi còn chưa kịp nghĩ xem tối nay mình sẽ ăn gì. Còn chưa kịp gọi cuộc điện thoại muốn gọi. Còn chưa kịp nói lời xin lỗi hay lời yêu thương vẫn giữ trong lòng suốt bao năm. Đời người đôi khi mong manh đến mức chỉ một khoảnh khắc cũng đủ làm thay đổi tất cả. Chính vì vậy, điều quý giá nhất mà chúng ta đang có không phải là ngày mai. Thứ quý giá nhất luôn là hôm nay. Là bữa cơm còn đủ mặt những người thân yêu. Là buổi sáng còn được thức dậy trong một cơ thể khỏe mạnh. Là cuộc trò chuyện tưởng như bình thường nhưng biết đâu một ngày nào đó sẽ trở thành ký ức. Là người vẫn đang ngồi cạnh ta lúc này, người mà ta vẫn nghĩ rằng sẽ còn rất nhiều thời gian để quan tâm, để yêu thương, để bù đắp. Chúng ta thường sống như thể cuộc đời còn dài lắm. Nên mới dễ dàng trì hoãn những điều quan trọng. Trì hoãn một lời cảm ơn. Trì hoãn một lời xin lỗi. Trì hoãn một cuộc gặp gỡ. Trì hoãn những điều trái tim thật sự muốn làm. Ta luôn nghĩ rằng sẽ có một ngày thích hợp hơn. Một thời điểm thuận lợi hơn. Một phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình. Nhưng rồi năm tháng cứ lặng lẽ trôi qua. Có những người đã đi xa trước khi ta kịp nói điều muốn nói. Có những cơ hội đã khép lại trước khi ta đủ can đảm bước tới. Có những khoảnh khắc chỉ xuất hiện một lần trong đời, bỏ lỡ rồi sẽ không bao giờ quay trở lại. Đến một lúc nào đó, người ta mới nhận ra rằng phần lớn những nuối tiếc trong cuộc đời không đến từ những điều đã làm sai. Mà đến từ những điều chưa từng dám làm. Không phải vì đã yêu nhầm. Mà vì chưa từng dám yêu hết lòng. Không phải vì đã thất bại. Mà vì chưa từng đủ dũng khí để bắt đầu. Trong giáo lý nhà Phật có nói về vô thường. Mọi thứ trên đời đều đang thay đổi từng giây từng phút. Không có niềm vui nào tồn tại mãi. Cũng không có nỗi buồn nào kéo dài vĩnh viễn. Mùa xuân rồi sẽ qua để nhường chỗ cho mùa hạ. Ngày rồi sẽ nhường chỗ cho đêm. Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng sẽ có lúc chia xa. Hiểu được vô thường không phải để bi quan về cuộc sống, mà để học cách trân trọng những gì đang hiện hữu. Bởi khi biết mọi thứ đều có thể mất đi, ta mới biết nâng niu những gì đang còn. Khi biết thời gian là hữu hạn, ta mới biết sống chậm lại để cảm nhận. Khi biết đời người là vô thường, ta mới hiểu rằng yêu thương không nên để dành. Có lẽ ý nghĩa đẹp nhất của cuộc đời không nằm ở việc ta đã đạt được bao nhiêu thành tựu, sở hữu bao nhiêu tài sản hay được bao nhiêu người ngưỡng mộ. Ý nghĩa của đời người nằm ở việc ta đã thực sự hiện diện trong những tháng năm mình sống hay chưa. Ta đã từng ngắm một buổi hoàng hôn mà không vội vã chưa. Ta đã từng ngồi cạnh một người thân mà không cầm điện thoại chưa. Ta đã từng dành thời gian lắng nghe chính mình chưa. Ta đã từng sống một ngày thật trọn vẹn hay vẫn luôn bận rộn chuẩn bị cho một tương lai không ai chắc sẽ đến. Bởi đến cuối cùng, thứ đọng lại trong ký ức không phải là những con số trong tài khoản hay những danh hiệu treo trên tường.( Còn tiếp ở phần bình luận ) #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc
Nếu điểm cuối của đời người đã được an bài từ khoảnh khắc ta cất tiếng khóc chào đời, thì có lẽ ý nghĩa của việc tồn tại trên thế gian này chưa bao giờ nằm ở chuyện ai đi nhanh hơn, ai đến đích sớm hơn. Bởi suy cho cùng, đích đến của tất cả chúng ta đều giống nhau. Điều làm nên sự khác biệt không phải là điểm cuối, mà là cách mỗi người đã sống trên quãng đường đi tới đó. Con người thường dành rất nhiều thời gian để chuẩn bị cho tương lai. Ta học tập vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Ta làm việc vì một cuộc sống đủ đầy hơn. Ta hy sinh hiện tại để đổi lấy những điều mình tin rằng sẽ hạnh phúc hơn ở phía trước. Nhưng cuộc đời lại có một sự thật rất lặng lẽ: không ai biết chắc mình còn bao nhiêu thời gian. Có những người tối qua vẫn còn ngồi nói về những dự định chưa thực hiện. Vẫn còn hẹn gặp ai đó vào cuối tuần. Vẫn còn nghĩ rằng mình còn rất nhiều ngày mai để hoàn thành những điều dang dở. Nhưng sáng hôm sau, cuộc hành trình của họ đã khép lại. Có những người trước khi rời đi còn chưa kịp nghĩ xem tối nay mình sẽ ăn gì. Còn chưa kịp gọi cuộc điện thoại muốn gọi. Còn chưa kịp nói lời xin lỗi hay lời yêu thương vẫn giữ trong lòng suốt bao năm. Đời người đôi khi mong manh đến mức chỉ một khoảnh khắc cũng đủ làm thay đổi tất cả. Chính vì vậy, điều quý giá nhất mà chúng ta đang có không phải là ngày mai. Thứ quý giá nhất luôn là hôm nay. Là bữa cơm còn đủ mặt những người thân yêu. Là buổi sáng còn được thức dậy trong một cơ thể khỏe mạnh. Là cuộc trò chuyện tưởng như bình thường nhưng biết đâu một ngày nào đó sẽ trở thành ký ức. Là người vẫn đang ngồi cạnh ta lúc này, người mà ta vẫn nghĩ rằng sẽ còn rất nhiều thời gian để quan tâm, để yêu thương, để bù đắp. Chúng ta thường sống như thể cuộc đời còn dài lắm. Nên mới dễ dàng trì hoãn những điều quan trọng. Trì hoãn một lời cảm ơn. Trì hoãn một lời xin lỗi. Trì hoãn một cuộc gặp gỡ. Trì hoãn những điều trái tim thật sự muốn làm. Ta luôn nghĩ rằng sẽ có một ngày thích hợp hơn. Một thời điểm thuận lợi hơn. Một phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình. Nhưng rồi năm tháng cứ lặng lẽ trôi qua. Có những người đã đi xa trước khi ta kịp nói điều muốn nói. Có những cơ hội đã khép lại trước khi ta đủ can đảm bước tới. Có những khoảnh khắc chỉ xuất hiện một lần trong đời, bỏ lỡ rồi sẽ không bao giờ quay trở lại. Đến một lúc nào đó, người ta mới nhận ra rằng phần lớn những nuối tiếc trong cuộc đời không đến từ những điều đã làm sai. Mà đến từ những điều chưa từng dám làm. Không phải vì đã yêu nhầm. Mà vì chưa từng dám yêu hết lòng. Không phải vì đã thất bại. Mà vì chưa từng đủ dũng khí để bắt đầu. Trong giáo lý nhà Phật có nói về vô thường. Mọi thứ trên đời đều đang thay đổi từng giây từng phút. Không có niềm vui nào tồn tại mãi. Cũng không có nỗi buồn nào kéo dài vĩnh viễn. Mùa xuân rồi sẽ qua để nhường chỗ cho mùa hạ. Ngày rồi sẽ nhường chỗ cho đêm. Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng sẽ có lúc chia xa. Hiểu được vô thường không phải để bi quan về cuộc sống, mà để học cách trân trọng những gì đang hiện hữu. Bởi khi biết mọi thứ đều có thể mất đi, ta mới biết nâng niu những gì đang còn. Khi biết thời gian là hữu hạn, ta mới biết sống chậm lại để cảm nhận. Khi biết đời người là vô thường, ta mới hiểu rằng yêu thương không nên để dành. Có lẽ ý nghĩa đẹp nhất của cuộc đời không nằm ở việc ta đã đạt được bao nhiêu thành tựu, sở hữu bao nhiêu tài sản hay được bao nhiêu người ngưỡng mộ. Ý nghĩa của đời người nằm ở việc ta đã thực sự hiện diện trong những tháng năm mình sống hay chưa. Ta đã từng ngắm một buổi hoàng hôn mà không vội vã chưa. Ta đã từng ngồi cạnh một người thân mà không cầm điện thoại chưa. Ta đã từng dành thời gian lắng nghe chính mình chưa. Ta đã từng sống một ngày thật trọn vẹn hay vẫn luôn bận rộn chuẩn bị cho một tương lai không ai chắc sẽ đến. Bởi đến cuối cùng, thứ đọng lại trong ký ức không phải là những con số trong tài khoản hay những danh hiệu treo trên tường.( Còn tiếp ở phần bình luận ) #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc

About