@blackveil.7: hơn cả đua xe mặt đất mà, video đc @杜启 săn được, mn khi qua Trung nên đi nhaaa, bao phê hhhh#foryoupage ##山东航空

୨୧ 𝐀𝐧𝐡 ୨୧
୨୧ 𝐀𝐧𝐡 ୨୧
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 18 May 2026 07:05:18 GMT
3853481
85084
2197
6311

Music

Download

Comments

huutri.dang159
Đằng Hữu Trí :
ảnh không thèm dạo đầu luôn mà 🥰
2026-05-19 01:13:42
2287
tranthanhdung981023
D U N G :
:))) sơn đông + phương trang = sơn trang lạnh lẽo
2026-05-19 07:02:54
13
hoanganhson92
Sơn Hoàng :
Rất hân hạnh và Nóng lòng phục vụ quý khách
2026-05-18 23:13:30
10130
phanthanhanhduc
꧁༺ Phan Thanh Anh Đức ༻꧂ :
Các hãng máy bay từ lúc khởi động tới lúc bay tầm 4-5phut và khi chạy đà tầm 1.3-1.7km mới bay và khi bay lên tầm 20-30 giây mới thu càng đáp. Nhưng cái hãng nổi loạn này chỉ gói gọn 20 giây cho toàn bộ quá trình. 4 phút còn lại nó đã bay đc 30-40km rùi và khi chạy đà 800m là bay rời khỏi mặt đất thu càng đáp luôn ko cần phải đợi chờ gì cả
2026-05-18 17:21:16
1088
lethila1984
lela1984 :
Xuống máy bay thì xe phương trang đón luôn.lên gọi là đông phương bất bại
2026-05-18 17:21:14
4515
suuuuuuu0054
Su Bấy Bỳ :
Khách : dm đồ ăn đâu lên lẹ lẹ coi, nó đáp cánh t k ăn đc
2026-05-19 01:37:30
1822
jiajia7676
Jia :
Chưa kịp ói nữa đã tới nơi rồi 🤣
2026-05-18 16:26:09
847
lehongnhung.944
Lê Hồng Nhung :
Kính chào quý khách. Tôi là cơ trưởng, thông báo tới quý khách, đồ ăn và nước uống sẽ phát sau vài phút nữa, quý khách tranh thủ, chúng tôi sẽ hạ cánh sau ít.. phút nữa. Chúc quý khách ngon miệng :)))
2026-05-18 17:26:14
149
pper.705
phuongiee🐈‍⬛ :
Cơ trưởng : "chúng tôi rất nóng lòng phục vụ hành khách"
2026-05-19 01:58:22
130
ntta15054
Kim Anh :
Dân số đông, cứ dùng thoả thích 🥰
2026-05-22 01:05:04
8
kyubilyly
Kyubi's Costume :
mấy mẹ say mbay tham khảo nè 🤣🤣🤣
2026-05-18 15:46:23
144
hoa19874
Makeup Thanh Hoa :
Lái Máy bay dân dụng mà tưởng lái máy bay tiêm kích ko á 😌😌
2026-06-24 08:24:59
1
gia_hung_87
꧁𝐆̲𝐢̲𝐚̲ 𝐇̲𝐮̛̲𝐧̲𝐠̲꧂ :
Hãng chúng tôi rất nóng lòng phục vụ quý khách, cam kết nói k với delay😂
2026-05-18 23:17:54
200
nguyenvu.225
LuLutaStore :
Máy bay dân dụng mà quên tưởng đang lái phản lực 😌
2026-05-19 02:28:33
22
tuenhituesan
Bạn Mạnh giấu tên 🇻🇳 :
khả năng bay khoán ,đếm chuyến tính tiền😅
2026-05-19 12:02:57
13
nuna_11.5
Nuna ❄️ :
Đi nhanh về nhanh còn đạt KPI trong ngày nữa chứ 😂
2026-05-18 08:22:12
44
c.gioi
Quyên phạm :
Cái máy bay nó cũng ko nghĩ nó làm đc như thế luôn ấy
2026-05-18 19:23:23
34
rinnie.phan
Huỳnh Trâm Mobile :
hãng này trả lương theo chuyến hả? 😂
2026-05-19 02:54:02
17
tinidipp
Tí Nị :
Bay lẹ còn về đón khách khác. Nhà bao việc 😌
2026-05-21 15:00:52
6
duccino1821990
Đức Cino✅ :
Combo hoàn hảo: Sơn Đông hạ cánh - Phương Trang đón.
2026-05-19 06:12:29
9
kieutrinh1703
Kiều trinh :
Chưa kịp ăn đã tới chỗ 🤣
2026-05-18 14:34:36
27
monmon9596
Mon Mon :
đi máy bay sướng nhất lúc cất cánh. cứ phải gọi là dính ghê. mà lên đc con đang bay này phê phải biết
2026-05-19 04:27:03
36
blacksheep301099
Oliver Phương :
Lẹ lẹ còn về cơm nước đồ
2026-05-19 02:21:15
6
user075347310
Tuấn😎 :
Sơn đông airlines rất nóng lòng phục vụ quý khách:)
2026-05-18 23:47:19
198
lucky.girlvegan
Tiệm Bánh Vegan :
Má nge cái tiếng nó đẽ bây ơi bây. Cái nư của tau cũng cở này nè 😅😅
2026-05-20 07:42:22
5
To see more videos from user @blackveil.7, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About