Đặng Hoài An :
Trong “Gió lạnh đầu mùa” của Thạch Lam và “Hai đứa trẻ” của cùng tác giả, tình thương của những đứa trẻ quê hiện lên giản dị mà thấm đẫm nỗi buồn. Ở “Gió lạnh đầu mùa”, tình thương ấy là sự gắn bó mộc mạc giữa các em nhỏ trong xóm nghèo. Các em chia nhau chiếc áo, lo lắng cho nhau trong buổi sớm gió rét. Tình thương không ồn ào, chỉ là ánh mắt, cái nắm tay và sự quan tâm rất trẻ con: thấy chị Hiên co ro, các em cũng thấy lạnh theo. Đó là tình thương trong sáng, vô tư, xuất phát từ sự đồng cảm với cái nghèo.Còn ở “Hai đứa trẻ”, tình thương của Liên và An dành cho nhau và cho cuộc sống quê lại mang màu sắc trầm lặng, mong manh hơn. Hai chị em nương tựa vào nhau trong bóng tối của phố huyện, chờ chuyến tàu đêm như chờ một niềm vui hiếm hoi. Tình thương ấy là sự sẻ chia nỗi buồn, sự thức cùng nhau đến khuya, là ánh mắt hướng về đoàn tàu như hướng về ánh sáng.Như vậy, dù ở hai hoàn cảnh khác nhau, tình thương của trẻ quê trong cả hai truyện đều nghèo về vật chất nhưng giàu về tình cảm. Đó là thứ tình thương bình dị, ấm áp, giúp các em vượt qua giá lạnh và bóng tối của đời sống.
2026-07-11 17:14:25