Cừn. :
Ba năm cấp ba trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, để lại trong lòng mỗi người học sinh lớp 12 những khoảng trống mênh mông, nơi cảm xúc tiếc nuối và niềm vui mừng đan xen một cách kỳ lạ.
*Lời chia tay chưa kịp nói, tiếc nuối đã đong đầy...*
Thật khó để không tiếc nuối khi phải rời xa những điều đã trở thành thân thuộc suốt 1000 ngày qua. Tôi tiếc những buổi sáng thức dậy vội vàng để kịp giờ sếp hàng, tiếc những tiết học ríu rít tiếng cười, và cả những bài kiểm tra căng thẳng. Tiếc nuối nhất có lẽ là việc phải tạm biệt chiếc áo đồng minh trắng, chiếc bảng đen, viên phấn, và cả góc sân trường rợp bóng bằng lăng. Những gương mặt bạn bè từng gặp gỡ mỗi ngày, từ nay mỗi người sẽ rẽ sang một hướng đi riêng, không còn chung một lối về. Những giọt nước mắt rơi trong buổi lễ bế giảng chính là sự nuối tiếc cho một thời thanh xuân ngây ngô, tươi đẹp nhất mà chúng tôi chẳng bao giờ có thể quay trở lại được nữa.
*...Nhưng cánh cửa mới mở ra, nụ cười rạng rỡ đón chờ*
Thế nhưng, xen lẫn trong những giọt nước mắt nghẹn ngào ấy, lòng tôi lại nhen nhóm một niềm vui mừng, một sự háo hức khôn tả. Ba năm cấp ba khép lại cũng là lúc chúng tôi chính thức trưởng thành, được tự do sải cánh bay vào bầu trời rộng lớn của cuộc đời. Niềm vui ấy đến từ việc nhìn thấy bản thân đã kiên cường vượt qua những áp lực thi cử, thấy mình lớn khôn hơn sau mỗi vấp ngã. Chúng tôi vui vì sắp được chạm tay vào ước mơ đại học, được khám phá những chân trời tri thức mới và tự quyết định tương lai của chính mình. Sự kết thúc này không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu phẩy mở ra một chương mới đầy hứa hẹn và thử thách.
*Thanh xuân không biến mất, nó chỉ chuyển hóa thành hành trang.*
Đứng giữa lằn ranh của sự kết thúc và bắt đầu, tôi chọn cách mỉm cười. Tôi sẽ cất kỹ sự tiếc nuối vào một góc thiêng liêng trong tim để làm kỷ niệm, và dùng niềm vui mừng, sự lạc quan làm động lực bước tiếp. Tạm biệt ba năm cấp ba rực rỡ, cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân tuyệt vời nhất của tôi!
2026-05-19 05:34:37