@karam.al_obaidi: #تصويري#ابن_الموصل

K.A.R.A.M
K.A.R.A.M
Open In TikTok:
Region: IQ
Tuesday 19 May 2026 08:45:09 GMT
196
20
2
1

Music

Download

Comments

sekay.ray
Sekay Rayツ :
👍👍👍
2026-05-19 12:27:45
0
arkanabdul0
bocil pendek :
🥰🥰🥰
2026-06-20 01:09:10
0
To see more videos from user @karam.al_obaidi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

GIÂY PHÚT HẤP HỐI LÀ TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG QUYẾT ĐỊNH HƯỚNG ĐI CỦA MỘT CHÚNG SINH Theo lời Phật dạy, giây phút cận tử không đơn thuần là lúc thân xác ngừng thở. Đó là thời khắc vô cùng quan trọng, khi dòng tâm thức của một con người chịu sự chi phối mạnh mẽ nhất bởi nghiệp lực đã tạo trong suốt cuộc đời. Khi thân thể dần suy kiệt, mắt mờ, tai điếc, hơi thở thưa dần và các giác quan lần lượt mất đi khả năng hoạt động, sức làm chủ tâm của người phàm cũng theo đó suy giảm.  Chính vào lúc ấy, những nghiệp thiện và bất thiện đã từng gieo tạo sẽ lần lượt hiện khởi, dẫn dắt tâm thức hướng về cảnh giới tương ứng. Có người trong giờ phút cuối cùng nhớ lại những việc thiện mình đã làm: từng bố thí, cúng dường, giữ giới, giúp đỡ mọi người… Nhờ vậy tâm sinh hoan hỷ, an ổn và nhẹ nhàng. Ngược lại, cũng có người bị những ký ức về sát sinh, sân hận, tham lam, lừa dối, oán thù hay sự tiếc nuối tài sản, người thân hiện lên mãnh liệt, khiến tâm rơi vào hoảng loạn, bất an và đau khổ. Trong giáo lý Vi Diệu Pháp, trạng thái tâm xuất hiện mạnh mẽ ngay trước khi lâm chung được gọi là cận tử nghiệp.  Đây là một trong những yếu tố có ảnh hưởng rất lớn đến sự tái sinh. Nếu vào thời điểm ấy, tâm bất thiện khởi lên mãnh liệt thì có thể trở thành duyên đưa dòng tâm thức hướng về cảnh giới khổ đau.  Ngược lại, nếu tâm được an trú trong thiện pháp, nhớ nghĩ đến Tam Bảo, khởi lòng từ bi và buông xả, thì đó là một nhân duyên thù thắng giúp hướng về cảnh giới an lành. Chính vì vậy, hộ niệm đúng Chánh pháp không phải là mê tín, mà là sự trợ duyên để người hấp hối giữ được một tâm niệm thiện lành trong giờ phút cuối cùng. Khi đứng bên giường bệnh, điều quan trọng nhất không phải là níu kéo hay than khóc, mà là giúp người sắp lâm chung được an tâm, buông xả và hướng thiện. Có thể nhẹ nhàng nhắc họ nhớ lại những việc lành đã từng làm: “Ba (mẹ) đã từng bố thí giúp người, từng giữ gìn giới hạnh, từng đi chùa lễ Phật, cúng dường Tam Bảo bằng tất cả lòng thành. Xin ba (mẹ) hãy nhớ đến Tam Bảo, giữ tâm thanh tịnh, niệm Phật, khởi lòng từ bi đối với tất cả chúng sinh…” Đồng thời, cũng nên khéo léo giúp họ quán chiếu về lẽ vô thường: “Ba (mẹ) ơi, thân này vốn do tứ đại hòa hợp mà thành, có sinh thì có diệt. Nhà cửa, tiền bạc, danh vọng hay quyến thuộc đều không thể mang theo. Xin ba (mẹ) đừng lo lắng điều gì nữa, hãy nhẹ nhàng buông xuống, giữ tâm thanh thản và hướng về điều thiện lành.” Những lời nhắc đúng với Chánh pháp có sức mạnh rất lớn. Chúng giúp người hấp hối giảm bớt sự chấp trước vào thân xác, tài sản, người thân và những dục lạc thế gian.  Khi tâm buông được sự luyến ái và dính mắc, dòng tâm thức sẽ trở nên nhẹ nhàng, sáng suốt và thuận duyên hơn đối với thiện cảnh. Bên cạnh việc hộ niệm đúng pháp, người thân cũng cần hết sức cẩn trọng, tránh những điều có thể khiến người hấp hối sinh tâm bất an. Thứ nhất, không nên khóc lóc, than vãn trước mặt người bệnh. Tiếng khóc dễ làm họ khởi tâm quyến luyến, lo lắng cho con cháu, tiếc nuối gia sản và không nỡ rời bỏ thế gian. Chính sự chấp ái ấy có thể khiến tâm trở nên nặng nề trong giờ phút cuối. Nếu không kìm được nước mắt, hãy ra ngoài. Trước mặt người sắp lâm chung, điều họ cần nhất là sự bình an, thanh thản và những lời khích lệ giúp họ buông xả. Thứ hai, không nên nhắc đến tiền bạc, tài sản, nợ nần hay những chuyện oán hận trong quá khứ. Có không ít gia đình khi người thân còn đang hấp hối đã bắt đầu nói chuyện phân chia tài sản, trách móc hay khơi lại những điều bất hòa. Những lời ấy rất dễ làm tâm sân hận, lo lắng hoặc tiếc nuối của người bệnh bùng khởi. Lòng hiếu thảo chân thật lúc này là hãy nói với họ: “Mọi việc ở nhà đã ổn. Con cháu sẽ tự chăm lo. Ba (mẹ) cứ an tâm, đừng bận lòng điều gì nữa.” Đó mới chính là sự trợ duyên đầy yêu thương trong giờ phút quan trọng nhất của cuộc đời. Thứ ba, không nên lay gọi, ôm kéo hay đụng chạm thô bạo vào thân thể người hấp hối. Khi cận tử, thân thể thường đau đớn và vô cùng nhạy cảm. Nếu bị lay mạnh, ôm ghì hoặc gào khóc bên tai, người bệnh rất dễ sinh tâm bực bội, đau đớn hoặc sân hận. Trong giáo lý
GIÂY PHÚT HẤP HỐI LÀ TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG QUYẾT ĐỊNH HƯỚNG ĐI CỦA MỘT CHÚNG SINH Theo lời Phật dạy, giây phút cận tử không đơn thuần là lúc thân xác ngừng thở. Đó là thời khắc vô cùng quan trọng, khi dòng tâm thức của một con người chịu sự chi phối mạnh mẽ nhất bởi nghiệp lực đã tạo trong suốt cuộc đời. Khi thân thể dần suy kiệt, mắt mờ, tai điếc, hơi thở thưa dần và các giác quan lần lượt mất đi khả năng hoạt động, sức làm chủ tâm của người phàm cũng theo đó suy giảm. Chính vào lúc ấy, những nghiệp thiện và bất thiện đã từng gieo tạo sẽ lần lượt hiện khởi, dẫn dắt tâm thức hướng về cảnh giới tương ứng. Có người trong giờ phút cuối cùng nhớ lại những việc thiện mình đã làm: từng bố thí, cúng dường, giữ giới, giúp đỡ mọi người… Nhờ vậy tâm sinh hoan hỷ, an ổn và nhẹ nhàng. Ngược lại, cũng có người bị những ký ức về sát sinh, sân hận, tham lam, lừa dối, oán thù hay sự tiếc nuối tài sản, người thân hiện lên mãnh liệt, khiến tâm rơi vào hoảng loạn, bất an và đau khổ. Trong giáo lý Vi Diệu Pháp, trạng thái tâm xuất hiện mạnh mẽ ngay trước khi lâm chung được gọi là cận tử nghiệp. Đây là một trong những yếu tố có ảnh hưởng rất lớn đến sự tái sinh. Nếu vào thời điểm ấy, tâm bất thiện khởi lên mãnh liệt thì có thể trở thành duyên đưa dòng tâm thức hướng về cảnh giới khổ đau. Ngược lại, nếu tâm được an trú trong thiện pháp, nhớ nghĩ đến Tam Bảo, khởi lòng từ bi và buông xả, thì đó là một nhân duyên thù thắng giúp hướng về cảnh giới an lành. Chính vì vậy, hộ niệm đúng Chánh pháp không phải là mê tín, mà là sự trợ duyên để người hấp hối giữ được một tâm niệm thiện lành trong giờ phút cuối cùng. Khi đứng bên giường bệnh, điều quan trọng nhất không phải là níu kéo hay than khóc, mà là giúp người sắp lâm chung được an tâm, buông xả và hướng thiện. Có thể nhẹ nhàng nhắc họ nhớ lại những việc lành đã từng làm: “Ba (mẹ) đã từng bố thí giúp người, từng giữ gìn giới hạnh, từng đi chùa lễ Phật, cúng dường Tam Bảo bằng tất cả lòng thành. Xin ba (mẹ) hãy nhớ đến Tam Bảo, giữ tâm thanh tịnh, niệm Phật, khởi lòng từ bi đối với tất cả chúng sinh…” Đồng thời, cũng nên khéo léo giúp họ quán chiếu về lẽ vô thường: “Ba (mẹ) ơi, thân này vốn do tứ đại hòa hợp mà thành, có sinh thì có diệt. Nhà cửa, tiền bạc, danh vọng hay quyến thuộc đều không thể mang theo. Xin ba (mẹ) đừng lo lắng điều gì nữa, hãy nhẹ nhàng buông xuống, giữ tâm thanh thản và hướng về điều thiện lành.” Những lời nhắc đúng với Chánh pháp có sức mạnh rất lớn. Chúng giúp người hấp hối giảm bớt sự chấp trước vào thân xác, tài sản, người thân và những dục lạc thế gian. Khi tâm buông được sự luyến ái và dính mắc, dòng tâm thức sẽ trở nên nhẹ nhàng, sáng suốt và thuận duyên hơn đối với thiện cảnh. Bên cạnh việc hộ niệm đúng pháp, người thân cũng cần hết sức cẩn trọng, tránh những điều có thể khiến người hấp hối sinh tâm bất an. Thứ nhất, không nên khóc lóc, than vãn trước mặt người bệnh. Tiếng khóc dễ làm họ khởi tâm quyến luyến, lo lắng cho con cháu, tiếc nuối gia sản và không nỡ rời bỏ thế gian. Chính sự chấp ái ấy có thể khiến tâm trở nên nặng nề trong giờ phút cuối. Nếu không kìm được nước mắt, hãy ra ngoài. Trước mặt người sắp lâm chung, điều họ cần nhất là sự bình an, thanh thản và những lời khích lệ giúp họ buông xả. Thứ hai, không nên nhắc đến tiền bạc, tài sản, nợ nần hay những chuyện oán hận trong quá khứ. Có không ít gia đình khi người thân còn đang hấp hối đã bắt đầu nói chuyện phân chia tài sản, trách móc hay khơi lại những điều bất hòa. Những lời ấy rất dễ làm tâm sân hận, lo lắng hoặc tiếc nuối của người bệnh bùng khởi. Lòng hiếu thảo chân thật lúc này là hãy nói với họ: “Mọi việc ở nhà đã ổn. Con cháu sẽ tự chăm lo. Ba (mẹ) cứ an tâm, đừng bận lòng điều gì nữa.” Đó mới chính là sự trợ duyên đầy yêu thương trong giờ phút quan trọng nhất của cuộc đời. Thứ ba, không nên lay gọi, ôm kéo hay đụng chạm thô bạo vào thân thể người hấp hối. Khi cận tử, thân thể thường đau đớn và vô cùng nhạy cảm. Nếu bị lay mạnh, ôm ghì hoặc gào khóc bên tai, người bệnh rất dễ sinh tâm bực bội, đau đớn hoặc sân hận. Trong giáo lý

About