iutradaodautay :
Là một người con, mình chưa từng một lần mở miệng đòi hỏi gia đình phải nuôi mình như cách bao đứa trẻ khác được nuông chiều. Ngoài tiền học đại học, mọi thứ mình đều tự gồng gánh — vừa học, vừa làm, vừa tự học thêm ngoại ngữ thứ hai, vừa chắt chiu từng đồng cho tương lai của chính mình. Mình luôn nghĩ chỉ cần bản thân cố thêm một chút nữa thì sẽ ổn thôi.
Là một người yêu, mình cũng chưa từng yêu bằng sự tính toán. Mình chưa bao giờ bắt người mình yêu phải giàu có hay cho mình điều gì. Kể cả lúc họ trắng tay, nợ nần, chẳng còn gì trong tay, mình vẫn ở đó, vẫn chọn đồng hành và tin tưởng. Mình đã từng yêu suốt 5 năm, cho đi gần như tất cả những gì mình có, tha thứ hết lần này đến lần khác chỉ vì không nỡ buông một người mình thương.
Nhưng rồi cuối cùng, điều mình nhận lại là cảm giác không có nơi nào thật sự thuộc về mình. Gia đình chưa bao giờ là chỗ để mình yếu lòng mà dựa vào, còn người mình yêu lại chính là người dạy mình hiểu cảm giác bị phản bội đau đến mức nào.
2026-05-23 13:09:50