Căng và ham yêu :
Lâu lắm rồi mình không nhớ về cậu. Mình từng nghĩ, cả đời này chắc chẳng thích được ai nữa đâu, tại hình bóng của cậu lớn quá mà, làm gì có ai thay thế nổi cơ chứ. Nhưng chẳng gì thắng nổi thời gian. Mình từng thích cậu rất nhiều, rất rất nhiều, vậy mà đến giờ nghĩ lại đoạn tình cảm ấy chỉ như giấc mơ trưa, tỉnh dậy rồi chỉ thấy ngẩn ngơ, sao ngày ấy lại thích một người nhiều đến vậy. Mình cá chắc là mình chẳng còn thích cậu nữa đâu, mình cũng tin là vậy. Vậy mà thi thoảng, mình vẫn nhớ đến tháng 5 ấy, những ô cửa sổ ngập nắng, và đôi mắt của cậu. Ngày đó thứ thổi hồn vào tháng ngày ôn thi đến rã rời ấy của mình là tiếng cười giòn tan, từng câu hát vu vơ của cậu lúc giải đề, giờ đây sống động trong tâm trí mình như thước phim tua chậm thời niên thiếu. Mình sao quên được ánh mắt cậu nhìn mình, lặng lẽ âm trầm, có chút gì đó dò xét mà cũng nghịch ngợm trêu chọc. Chúng mình đã từng nhìn vào đôi mắt nhau như vậy, lâu thật lâu, từng phút từng giây ấy tim mình như ngừng đập. Mình luôn mong cậu đạt được mọi điều tốt đẹp nhất trên cuộc đời này, mọi ước mơ hoài bão, nhưng cũng đã có đôi lúc mình thầm nghĩ, liệu ngày ấy chia xa, có cách nào để chúng mình có thể ở bên nhau mà cậu vẫn có thể đạt được mong ước của bản thân không. Dĩ nhiên điều mộng ước đấy đã chẳng bao giờ thành sự thật, nhưng đã biết bao lần mình khẽ mơ về giấc mơ có đôi mình, có mình và cậu nắm tay nhau, có đôi mắt ấy nhìn mình dịu dàng thích thú. Mình chẳng còn thích cậu nữa, chỉ là mình còn hoài niệm tháng ngày ấy, ngày mình cố gắng hết mình vì ước nguyện bản thân, và may mắn có cậu đồng hành trên hành trình ngắn ngủi ấy. Nếu được quay trở lại, mình vẫn chọn được ở cạnh cậu, làm bạn của cậu, thổ lộ với cậu dù cậu có từ chối hàng vạn lần đi nữa, bởi những tháng ngày có cậu là một trong những đoạn kí ức đẹp nhất thời niên thiếu của mình.
2026-06-06 18:09:59