Kiếp Rêu Xanh :
Em Ơi... Có những đêm rất dài, dài đến mức người ta nghe rõ cả tiếng cô đơn đang thở trong lòng mình. Anh lại ngồi lặng giữa màn đêm, để nỗi nhớ em khẽ len qua từng hơi thở, từng nhịp tim chẳng thể ngủ yên. Em giống như một mùa thương cũ, đã đi qua rồi nhưng hương yêu vẫn còn ở lại, dịu dàng mà day dứt đến tận hôm nay. Anh nhớ ánh mắt em ngày ấy, ánh mắt từng khiến cả bầu trời trong anh hóa bình yên. Nhớ những lần mình nắm tay nhau đi qua những con đường đầy gió, nhớ cả những lời hẹn thề tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ đổi thay. Khi yêu một người quá nhiều, mọi ký ức đều trở nên đẹp đẽ, dù bây giờ chỉ còn lại một mình anh đứng giữa những tháng ngày lặng lẽ nhớ thương. Từ ngày em rời xa, đêm nào cũng vậy, anh vẫn thường nhìn về một nơi xa xăm rồi tự hỏi: giờ này em có còn nhớ đến anh không? Có khi nào giữa dòng đời vội vã, em bất chợt nhớ về những ngày mình từng hạnh phúc bên nhau? Hay tất cả đã chỉ còn là ký ức riêng anh giữ lấy… Điều đau lòng nhất không phải là mất nhau, mà là dù đã cố quên, trái tim vẫn còn yêu rất nhiều. Chỉ một bản nhạc cũ, một cơn mưa ngang qua hay chút lạnh của màn đêm cũng đủ khiến hình bóng em trở về nguyên vẹn trong tâm trí anh. Anh vẫn nhớ nụ cười ấy, nhớ giọng nói ấy, nhớ cảm giác từng được em yêu thương như thể đó là điều quý giá nhất cuộc đời mình. Anh chỉ mong một lần thôi, được gặp lại em giữa một chiều bình yên nào đó. Không cần nói gì nhiều, chỉ cần em còn đứng trước mặt anh, còn mỉm cười như ngày xưa, thì mọi nhớ thương trong anh cũng đã đủ dịu lại. Vì có những người, dù đã đi xa thật xa, vẫn mãi là điều đẹp nhất mà trái tim ta không bao giờ muốn lãng quên…
2026-06-02 12:53:21