@sillystrawss: #PATTIEBOYD My princess !! I’m gonna send a letter to her soon , also did you guys see her new interview thing ?? #pattieboyd #pattieboydedit #60s #fy

𝜗ৎ
𝜗ৎ
Open In TikTok:
Region: GB
Friday 22 May 2026 11:07:33 GMT
2660
439
7
18

Music

Download

Comments

wdrfl.gurl
☮"𝚂𝘩𝚊𝘷𝚊 :
She is so pretty omggg 🤍 this Is amazing!!
2026-05-22 17:25:47
2
1960sincensegirl
1960sincensegirl :
pattie!!!
2026-05-22 12:20:19
2
1960sincensegirl
1960sincensegirl :
this is so cute 🤍🤍
2026-05-22 12:20:24
1
lucia.rivera029
Lucia Rivera :
♥️♥️♥️
2026-05-22 12:42:31
1
To see more videos from user @sillystrawss, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Anh xin lỗi em… anh còn sống” – Một lời thề giữa những người lính – 🫡🇻🇳🇻🇳🇻🇳 Một người cựu chiến binh, khoác trên vai chiếc áo bộ đội sờn cũ, dắt theo một chàng trai trẻ — con của đồng đội anh, người lính đã ngã xuống năm nào. Điều đặc biệt là... người cha ấy đã hy sinh trước khi kịp nhìn thấy mặt con. Trước nấm mồ đơn sơ, người lính già khẽ đặt tay lên bia mộ, giọng run run:  “Đất của Tổ quốc mình là nhà của gia đình mình. Anh em mình thề với nhau đi, còn người là còn trận địa. Nếu như trận địa mất, x.ác đồng đội mất, ai còn sống là có tội với đồng đội. Anh xin lỗi em… anh còn sống.” Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được một thứ tình đồng đội thiêng liêng vượt cả cái ch.ết, và một lời thề vẫn vẹn nguyên sau bao năm tháng hòa bình. Người sống không phải là người may mắn nhất. Bởi họ mang trong mình nỗi đau, gánh lấy cả phần lý tưởng của những người đã nằm lại. Họ sống — không chỉ cho mình — mà còn cho đồng đội, cho Tổ quốc. Hòa bình là vô giá. Bởi nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng nước mắt của mẹ, bằng giấc mơ dở dang của bao người lính. Chúng ta hôm nay – nếu được sống trong hòa bình – xin đừng quên những người đã nằm xuống vì điều đó. --- #ViệtNamTrongTôi #HòaBìnhLàVôGiá #TiếpBướcChaAnh #TổQuốcGhiCông #LòngYêuNướcKhôngChỉLàLờiNói
“Anh xin lỗi em… anh còn sống” – Một lời thề giữa những người lính – 🫡🇻🇳🇻🇳🇻🇳 Một người cựu chiến binh, khoác trên vai chiếc áo bộ đội sờn cũ, dắt theo một chàng trai trẻ — con của đồng đội anh, người lính đã ngã xuống năm nào. Điều đặc biệt là... người cha ấy đã hy sinh trước khi kịp nhìn thấy mặt con. Trước nấm mồ đơn sơ, người lính già khẽ đặt tay lên bia mộ, giọng run run: “Đất của Tổ quốc mình là nhà của gia đình mình. Anh em mình thề với nhau đi, còn người là còn trận địa. Nếu như trận địa mất, x.ác đồng đội mất, ai còn sống là có tội với đồng đội. Anh xin lỗi em… anh còn sống.” Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được một thứ tình đồng đội thiêng liêng vượt cả cái ch.ết, và một lời thề vẫn vẹn nguyên sau bao năm tháng hòa bình. Người sống không phải là người may mắn nhất. Bởi họ mang trong mình nỗi đau, gánh lấy cả phần lý tưởng của những người đã nằm lại. Họ sống — không chỉ cho mình — mà còn cho đồng đội, cho Tổ quốc. Hòa bình là vô giá. Bởi nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng nước mắt của mẹ, bằng giấc mơ dở dang của bao người lính. Chúng ta hôm nay – nếu được sống trong hòa bình – xin đừng quên những người đã nằm xuống vì điều đó. --- #ViệtNamTrongTôi #HòaBìnhLàVôGiá #TiếpBướcChaAnh #TổQuốcGhiCông #LòngYêuNướcKhôngChỉLàLờiNói

About