@user9385013321988: 2pcs Chevrolet Camaro PU Leather Car Interior Seat Covers, Durable Car Handle Protection Accessories, Essential Vehicle Care Products #carparts #bikeaccessories #caraccessoriesforwomen #truckaccesories #carupgrades #leathercarseatcovers #huntaccessories #automobileparts #carseatcoverset #automotivedecor

Car Accessories Pro
Car Accessories Pro
Open In TikTok:
Region: US
Saturday 23 May 2026 04:45:32 GMT
447
1
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @user9385013321988, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Buổi tâm sự cuối cấp được tổ chức trong lớp học, Keonho ngồi ở cuối lớp, cạnh đám bạn thân. Cậu vẫn vậy, vẫn chiếc áo sơ mi trắng xắn tay, mái tóc rũ xuống và nụ cười khiến người khác dễ rung động. Chỉ là nụ cười đó bây giờ không còn dành cho tôi nữa. Hai năm trước, chính Keonho là người bắt đầu tất cả. Ngày ấy, cậu là một tên nghịch ngợm, nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ, đi đến đâu là mang năng lượng tích cực đến đó. Tôi thì ngược lại, rụt rè và sống nội tâm. Chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt của Keonho luôn đặt lên người tôi. Ai trong lớp cũng biết Keonho thích tôi. Cậu chẳng hề giấu giếm, ngày nào cũng tán tỉnh, nhờ bạn bè đẩy thuyền, còn lén nhét bánh vào ngăn bàn. 🐶: Cậu thử thích tớ một chút thôi cũng được.      : Có thích mà.. Đám bạn hét ầm lên, còn Keonho cười rạng rỡ như vừa có cả thế giới. Rồi chúng tôi yêu nhau, mối tình ấy bình yên đến mức cả hai bên gia đình đều biết chuyện. Vì hai đứa thường xuyên qua nhà nhau học nhóm, mẹ tôi và mẹ Keonho chỉ nghĩ hai đứa là bạn thân thiết thiết. Người lớn quý mến hai đứa lắm, thậm chí còn xem đứa này như con cái trong nhà.  Nhưng sau hai năm yêu đương gắn bó, những tin nhắn thưa dần, những cuộc hẹn hò ngắn ngủi chỉ còn là những cái nhìn mệt mỏi. Và rồi, Keonho chọn dừng lại. Cậu ấy nói cậu ấy mệt rồi, tình cảm dành cho tôi không còn như trước nữa. Ngày chia tay, trời không mưa, lòng tôi thì bão giông mịt mù. “Dạo này sao không thấy Keonho sang chơi nữa hả con?” : Cậu ấy bận học thôi mẹ. Tôi đăng những dòng trạng thái tâm trạng, gửi những tin nhắn vu vơ, nhiều lần ẩn ý muốn quay lại, muốn chúng tôi làm lại từ đầu. Nhưng Keonho tàn nhẫn lắm, cậu ấy vờ như không nhận ra, luôn trả lời bằng những câu từ lịch sự, khách sáo và lạnh lùng như hai người xa lạ. Đỉnh điểm của sự đau đớn là hai tháng sau, Keonho có người mới. Nhìn cậu ấy dịu dàng che ô cho cô gái khác dưới mưa, nhìn cậu ấy nở nụ cười mà từ lâu không còn dành cho tôi, tôi tưởng như mình đã đau đến chết đi sống lại. Đêm đó, tôi khóc đến kiệt sức, lồng ngực đau nhói. Nhưng nực cười thay, mối tình mới ấy của cậu cũng chẳng kéo dài được bao lâu, họ chia tay ngay sau đó. Để rồi hôm nay, trong buổi tâm sự cuối cấp này, tôi quyết định nói hết. : Ba năm cấp ba, điều tuyệt vời nhất từng đến với mình là đã được một người thương hết lòng. : Người ấy là mối tình đầu, là người khiến tớ biết thích một người là thế nào. Tớ từng nghĩ bọn mình sẽ đi rất xa, nhưng rồi người ấy không còn thương tớ nữa. Keonho nghe thấy, cậu quay mặt đi hướng khác, tránh né ánh mắt của tôi. : Tớ đã cố buông, nhưng không làm được. Nếu hôm nay là lần cuối còn gặp nhau dưới danh nghĩa bạn học, thì tớ chỉ muốn nói rằng tớ vẫn rất thích cậu. Tôi không dám nhìn Keonho. : Biết là đòi hỏi quá đáng, nhưng tớ xin được ôm cậu một lần cuối được không? Chỉ một lần thôi, rồi tớ sẽ từ bỏ.  : Thật đấy. Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho một lời từ chối phũ phàng hoặc một sự im lặng. Nhưng không, Keonho bất ngờ đứng dậy. Cậu tiến lại gần chỗ tôi, cậu ôm lấy tôi vào lòng. Cảm nhận được cái ôm quen thuộc, tôi như vỡ oà. Trong tiếng khóc nấc của tôi, cậu ghét sát lại gần, thì thầm bên tai. 🐶: Quên tớ đi, đừng thích tớ nữa. 🐶: Tớ nói thật đấy, tớ không còn thương cậu nữa đâu. Đừng tự làm khổ bản thân mình thêm. 🐶: Đoạn đường sau này, cậu phải tự đi, và phải hạnh phúc đó nha. Nói xong, Keonho buông tay rồi quay lưng đi thẳng về chứ không ở lại nữa. Tôi nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn sau cánh cửa. Ngoài hành lang, nắng cuối buổi vàng rực rỡ như mùa hè năm ấy, mùa hè mà cậu từng quay sang cười nói với tôi. 🐶: Này, yêu tớ nhé? Chỉ tiếc là lần này, tôi không thể trả lời nữa rồi.  #keonho #pov #tiktok
Buổi tâm sự cuối cấp được tổ chức trong lớp học, Keonho ngồi ở cuối lớp, cạnh đám bạn thân. Cậu vẫn vậy, vẫn chiếc áo sơ mi trắng xắn tay, mái tóc rũ xuống và nụ cười khiến người khác dễ rung động. Chỉ là nụ cười đó bây giờ không còn dành cho tôi nữa. Hai năm trước, chính Keonho là người bắt đầu tất cả. Ngày ấy, cậu là một tên nghịch ngợm, nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ, đi đến đâu là mang năng lượng tích cực đến đó. Tôi thì ngược lại, rụt rè và sống nội tâm. Chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt của Keonho luôn đặt lên người tôi. Ai trong lớp cũng biết Keonho thích tôi. Cậu chẳng hề giấu giếm, ngày nào cũng tán tỉnh, nhờ bạn bè đẩy thuyền, còn lén nhét bánh vào ngăn bàn. 🐶: Cậu thử thích tớ một chút thôi cũng được. : Có thích mà.. Đám bạn hét ầm lên, còn Keonho cười rạng rỡ như vừa có cả thế giới. Rồi chúng tôi yêu nhau, mối tình ấy bình yên đến mức cả hai bên gia đình đều biết chuyện. Vì hai đứa thường xuyên qua nhà nhau học nhóm, mẹ tôi và mẹ Keonho chỉ nghĩ hai đứa là bạn thân thiết thiết. Người lớn quý mến hai đứa lắm, thậm chí còn xem đứa này như con cái trong nhà. Nhưng sau hai năm yêu đương gắn bó, những tin nhắn thưa dần, những cuộc hẹn hò ngắn ngủi chỉ còn là những cái nhìn mệt mỏi. Và rồi, Keonho chọn dừng lại. Cậu ấy nói cậu ấy mệt rồi, tình cảm dành cho tôi không còn như trước nữa. Ngày chia tay, trời không mưa, lòng tôi thì bão giông mịt mù. “Dạo này sao không thấy Keonho sang chơi nữa hả con?” : Cậu ấy bận học thôi mẹ. Tôi đăng những dòng trạng thái tâm trạng, gửi những tin nhắn vu vơ, nhiều lần ẩn ý muốn quay lại, muốn chúng tôi làm lại từ đầu. Nhưng Keonho tàn nhẫn lắm, cậu ấy vờ như không nhận ra, luôn trả lời bằng những câu từ lịch sự, khách sáo và lạnh lùng như hai người xa lạ. Đỉnh điểm của sự đau đớn là hai tháng sau, Keonho có người mới. Nhìn cậu ấy dịu dàng che ô cho cô gái khác dưới mưa, nhìn cậu ấy nở nụ cười mà từ lâu không còn dành cho tôi, tôi tưởng như mình đã đau đến chết đi sống lại. Đêm đó, tôi khóc đến kiệt sức, lồng ngực đau nhói. Nhưng nực cười thay, mối tình mới ấy của cậu cũng chẳng kéo dài được bao lâu, họ chia tay ngay sau đó. Để rồi hôm nay, trong buổi tâm sự cuối cấp này, tôi quyết định nói hết. : Ba năm cấp ba, điều tuyệt vời nhất từng đến với mình là đã được một người thương hết lòng. : Người ấy là mối tình đầu, là người khiến tớ biết thích một người là thế nào. Tớ từng nghĩ bọn mình sẽ đi rất xa, nhưng rồi người ấy không còn thương tớ nữa. Keonho nghe thấy, cậu quay mặt đi hướng khác, tránh né ánh mắt của tôi. : Tớ đã cố buông, nhưng không làm được. Nếu hôm nay là lần cuối còn gặp nhau dưới danh nghĩa bạn học, thì tớ chỉ muốn nói rằng tớ vẫn rất thích cậu. Tôi không dám nhìn Keonho. : Biết là đòi hỏi quá đáng, nhưng tớ xin được ôm cậu một lần cuối được không? Chỉ một lần thôi, rồi tớ sẽ từ bỏ. : Thật đấy. Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho một lời từ chối phũ phàng hoặc một sự im lặng. Nhưng không, Keonho bất ngờ đứng dậy. Cậu tiến lại gần chỗ tôi, cậu ôm lấy tôi vào lòng. Cảm nhận được cái ôm quen thuộc, tôi như vỡ oà. Trong tiếng khóc nấc của tôi, cậu ghét sát lại gần, thì thầm bên tai. 🐶: Quên tớ đi, đừng thích tớ nữa. 🐶: Tớ nói thật đấy, tớ không còn thương cậu nữa đâu. Đừng tự làm khổ bản thân mình thêm. 🐶: Đoạn đường sau này, cậu phải tự đi, và phải hạnh phúc đó nha. Nói xong, Keonho buông tay rồi quay lưng đi thẳng về chứ không ở lại nữa. Tôi nhìn theo bóng lưng ấy cho đến khi khuất hẳn sau cánh cửa. Ngoài hành lang, nắng cuối buổi vàng rực rỡ như mùa hè năm ấy, mùa hè mà cậu từng quay sang cười nói với tôi. 🐶: Này, yêu tớ nhé? Chỉ tiếc là lần này, tôi không thể trả lời nữa rồi. #keonho #pov #tiktok

About