Anh Tuấn Đặng Huỳnh :
Nghe câu bạn kể bên tai,
Đời nghèo chân thật mấy ai tỏ tường.
Nhưng nhìn thực tế xót thương,
Cái nghèo bó buộc con đường ước mơ.
Nam Cao viết truyện ngẩn ngơ,
Cuộc đời anh Hộ mịt mờ bão giông.
Nghèo làm cạn kiệt nỗi lòng,
Đọc sang sách Pháp chạnh lòng xót thương.
Giăng Van-giăng chịu tai ương,
Bởi vì miếng bánh đau thương lệ nhòa.
Xem đời cách biệt đôi nhà,
Nàng Ju-li-ét thiết tha tình trần.
Đâu cần nghèo khó gian truân,
Mới nhìn ra được thanh xuân cuộc đời.
Nguyễn Du vững bước đường đời,
Cửa công hầu vẫn chẳng vơi tấc thành.
Sinh ra dòng dõi trâm anh,
Mười năm gió bụi hiểu rành thế nhân.
Nghèo không ban tặng mùa xuân,
Mà gieo vết sẹo gian truân cuộc đời.
Trải qua cay đắng rụng rời,
Bào mòn thể xác đánh rơi nụ cười.
Vỏ già che giấu tuổi tươi,
Gian nan nuôi dưỡng con người lớn khôn.
Đường đời vạn nẻo hao mòn,
Giàu sang nghèo khó giữ tròn bước đi.
Chân lý đâu có chia ly,
Đâu riêng nghèo khổ mới suy tận tường.
Tâm trong soi sáng dặm trường,
Dù sang dù khổ, kiên cường bước đi.
2026-05-26 05:58:46