@danim442020: 1CARAJO!

molina442020
molina442020
Open In TikTok:
Region: NI
Sunday 24 May 2026 21:03:57 GMT
92
4
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @danim442020, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hoa còn nở được trong khe đá, có sao người lại gục ngã trước gian nan ? Tôi đang vội vã giữa dòng xe, giữa những cuộc hẹn, giữa áp lực cơm áo… chợt bắt gặp một nhành hoa bé xíu vươn lên từ khe đá lạnh lẽo ? Không đất tốt. Không bàn tay chăm sóc. Chỉ có nắng gắt và gió lùa. Vậy mà hoa vẫn nở. Không ồn ào. Không than phiền. Chỉ lặng lẽ mở cánh, như thể sự sống tự nó đã là một niềm kiêu hãnh. Tôi từng đứng lại rất lâu trước một nhành hoa như thế. Và tự hỏi: Nếu một sinh mệnh mỏng manh còn đủ bền bỉ để nở giữa khô cằn, vì sao con người — với trái tim biết yêu, biết nghĩ, biết hy vọng — lại dễ dàng buông xuôi chỉ sau vài lần vấp ngã? Đời người, ai cũng có lúc mỏi. Có những ngày, bạn thấy mình như đứng giữa lưng chừng núi. Phía trước mù sương. Phía sau là vực sâu của những điều đã mất. Mọi nỗ lực dường như tan vào im lặng. Mọi hy vọng như bị chôn dưới lớp thất vọng chồng chất. Nhưng bạn biết không — hạt giống không nảy mầm vào ngày nó được gieo. Nó phải ở rất lâu trong bóng tối. Phải chịu mục đi lớp vỏ cũ. Phải tan rã trước khi trồi lên ánh sáng. Có những giai đoạn bạn tưởng mình đang lụi tàn, thật ra chỉ là đang chuẩn bị cho một lần vươn lên mạnh mẽ hơn. Con người khổ, nhiều khi không phải vì gian nan quá lớn, mà vì ta mong cuộc đời phải dễ dàng. Ta muốn tình yêu không đổ vỡ. Muốn công việc không thất bại. Muốn bản thân không sai lầm. Nhưng nếu không có đá cứng, hoa làm sao chứng minh được sức sống của mình ? Trong thực tập thiền, có một quan niệm rất đẹp: “Hãy thấy mình như một đám mây.” Mây không chọn bầu trời. Không chọn ngày nắng hay ngày giông. Mây chỉ trôi. Người cũng vậy. Không cần cầu đời phẳng lặng. Chỉ cần tâm đủ vững để đi qua sóng gió. Khi lòng đủ tĩnh, bạn sẽ nhận ra: khó khăn không đến để dập tắt bạn, mà để tôi luyện bạn. Nếu chưa từng cô đơn, bạn sẽ không biết trân trọng một cái nắm tay. Nếu chưa từng thất bại, bạn sẽ không hiểu giá trị của thành công.
Hoa còn nở được trong khe đá, có sao người lại gục ngã trước gian nan ? Tôi đang vội vã giữa dòng xe, giữa những cuộc hẹn, giữa áp lực cơm áo… chợt bắt gặp một nhành hoa bé xíu vươn lên từ khe đá lạnh lẽo ? Không đất tốt. Không bàn tay chăm sóc. Chỉ có nắng gắt và gió lùa. Vậy mà hoa vẫn nở. Không ồn ào. Không than phiền. Chỉ lặng lẽ mở cánh, như thể sự sống tự nó đã là một niềm kiêu hãnh. Tôi từng đứng lại rất lâu trước một nhành hoa như thế. Và tự hỏi: Nếu một sinh mệnh mỏng manh còn đủ bền bỉ để nở giữa khô cằn, vì sao con người — với trái tim biết yêu, biết nghĩ, biết hy vọng — lại dễ dàng buông xuôi chỉ sau vài lần vấp ngã? Đời người, ai cũng có lúc mỏi. Có những ngày, bạn thấy mình như đứng giữa lưng chừng núi. Phía trước mù sương. Phía sau là vực sâu của những điều đã mất. Mọi nỗ lực dường như tan vào im lặng. Mọi hy vọng như bị chôn dưới lớp thất vọng chồng chất. Nhưng bạn biết không — hạt giống không nảy mầm vào ngày nó được gieo. Nó phải ở rất lâu trong bóng tối. Phải chịu mục đi lớp vỏ cũ. Phải tan rã trước khi trồi lên ánh sáng. Có những giai đoạn bạn tưởng mình đang lụi tàn, thật ra chỉ là đang chuẩn bị cho một lần vươn lên mạnh mẽ hơn. Con người khổ, nhiều khi không phải vì gian nan quá lớn, mà vì ta mong cuộc đời phải dễ dàng. Ta muốn tình yêu không đổ vỡ. Muốn công việc không thất bại. Muốn bản thân không sai lầm. Nhưng nếu không có đá cứng, hoa làm sao chứng minh được sức sống của mình ? Trong thực tập thiền, có một quan niệm rất đẹp: “Hãy thấy mình như một đám mây.” Mây không chọn bầu trời. Không chọn ngày nắng hay ngày giông. Mây chỉ trôi. Người cũng vậy. Không cần cầu đời phẳng lặng. Chỉ cần tâm đủ vững để đi qua sóng gió. Khi lòng đủ tĩnh, bạn sẽ nhận ra: khó khăn không đến để dập tắt bạn, mà để tôi luyện bạn. Nếu chưa từng cô đơn, bạn sẽ không biết trân trọng một cái nắm tay. Nếu chưa từng thất bại, bạn sẽ không hiểu giá trị của thành công.

About