@sosadcucsau: Có một khoảng thời gian, anh sống như một cái xác biết đi. Vẫn thức dậy mỗi sáng. Vẫn đi làm. Vẫn cười khi ai đó hỏi han. Nhưng chỉ mình anh biết, bên trong mình gần như đã chết lặng từ rất lâu rồi. Người ta luôn nghĩ anh mạnh mẽ. Vì chưa bao giờ thấy anh gục ngã trước mặt ai. Nhưng họ đâu biết, có những đêm anh ngồi bó gối trong bóng tối, lặng lẽ nghe tiếng tim mình đau đến tê dại. Một kiểu đau không còn nước mắt. Không còn oán trách. Chỉ còn lại cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Anh từng là người sống hết lòng vì người khác. Từng nghĩ rằng chỉ cần mình chân thành đủ lâu thì sẽ có người thật lòng ở lại. Nhưng cuộc đời lại dạy anh bằng những cách đau nhất rằng, không phải ai bước đến cũng mang theo sự tử tế. Có người chỉ ghé qua để để lại trong anh vài vết cắt thật sâu rồi biến mất. Điều đau lòng nhất không phải là bị bỏ rơi. Mà là cảm giác bản thân đã cố gắng đến kiệt sức… cuối cùng vẫn không giữ nổi bất cứ điều gì. Từ đó anh thay đổi. Anh ít cười hơn. Ít nói hơn. Và cũng chẳng còn tha thiết giải thích cảm xúc của mình cho ai nữa. Vì anh hiểu, trên đời này không phải ai cũng muốn lắng nghe nỗi buồn của người khác. Đa số chỉ tò mò lúc anh gục ngã, chứ chẳng ai thật sự muốn ở lại để đỡ anh đứng dậy. Có những hôm anh đi giữa phố rất đông, tự nhiên lại thấy lòng mình cô độc đến nghẹn thở. Cảm giác như cả thế giới đều có nơi để quay về, còn anh thì không. Anh sống giữa rất nhiều người, nhưng chưa từng có cảm giác mình thuộc về bất kỳ đâu. Và rồi anh tập quen với bóng tối trong lòng mình. Tập quen với việc tự ôm lấy những đổ vỡ không ai nhìn thấy. Tập quen với việc mỗi đêm đều phải tự dỗ dành chính mình rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn… dù sâu trong tim anh hiểu rõ, có những vết thương cả đời này cũng không thể lành lại được. #fyp #foryou #sad

Sosad Cực sầu
Sosad Cực sầu
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 25 May 2026 03:08:18 GMT
125752
7954
19
330

Music

Download

Comments

dng.hin7168
Dương Hiền :
Có những lúc mất đi minh mới biết trần trọng và một góc nhỏ nào đó minh nghĩ về cô ấy nước mắt cứ rời giờ chỉ ước cho cô ấy sống thật thoải mái vui vẻ là mình thấy hạnh phúc lắm rồi 🥰
2026-05-25 13:39:34
5
hgminhquan1
Quândo💢🪭 :
tập quen với việc tự vá lại những vết nứt trong lòng . chẳng ai giúp xoa dịu được cái nỗi này đâu.
2026-05-25 22:47:59
4
vittrn0904
Anh viêth :
Xin tên bài hát đc k ạ
2026-05-25 23:02:49
1
daden6667
. :
2026-05-25 07:11:30
4
chienthangchinhminh202
NGỌC HUY :
tôi lại nhớ về 3 năm trước 😂🥰
2026-05-25 09:34:46
2
haivancute99
🍀Mèo 99🍀🏳️‍🌈 :
Cứ mỗi lần như thế tự chắp vá
2026-05-25 14:10:41
0
thu.huyn784
Shop Tùng Huyền :
Ib c nhé
2026-05-26 14:41:40
0
nguyen.hong.khanh
Nguyễn Hồng Khánh :
ngày hôm qua của năm ngoái lúc đây tôi buồn lắm những vẫn phải cố gượng cười vi tôi không muốn mọi nguoi nhìn thấy tôi buồn
2026-05-25 11:03:58
0
nguyen.hong.khanh
Nguyễn Hồng Khánh :
tôi rất thích trời mưa vì lúc ý tôi khóc không ai nhìn thấy
2026-05-25 11:06:18
0
tcx489
ƠKìa :
Có một khoảng thời gian, anh sống như một cái xác biết đi. Vẫn thức dậy mỗi sáng. Vẫn đi làm. Vẫn cười khi ai đó hỏi han. Nhưng chỉ mình anh biết, bên trong mình gần như đã chết lặng từ rất lâu rồi. Người ta luôn nghĩ anh mạnh mẽ. Vì chưa bao giờ thấy anh gục ngã trước mặt ai. Nhưng họ đâu biết, có những đêm anh ngồi bó gối trong bóng tối, lặng lẽ nghe tiếng tim mình đau đến tê dại. Một kiểu đau không còn nước mắt. Không còn oán trách. Chỉ còn lại cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Anh từng là người sống hết lòng vì người khác. Từng nghĩ rằng chỉ cần mình chân thành đủ lâu thì sẽ có người thật lòng ở lại. Nhưng cuộc đời lại dạy anh bằng những cách đau nhất rằng, không phải ai bước đến cũng mang theo sự tử tế. Có người chỉ ghé qua để để lại trong anh vài vết cắt thật sâu rồi biến mất. Điều đau lòng nhất không phải là bị bỏ rơi. Mà là cảm giác bản thân đã cố gắng đến kiệt sức… cuối cùng vẫn không giữ nổi bất cứ điều gì. Từ đó anh thay đổi. Anh ít cười hơn. Ít nói hơn. Và cũng chẳng còn tha thiết giải thích cảm xúc của mình cho ai nữa. Vì anh hiểu, trên đời này không phải ai cũng muốn lắng nghe nỗi buồn của người khác. Đa số chỉ tò mò lúc anh gục ngã, chứ chẳng ai thật sự muốn ở lại để đỡ anh đứng dậy. Có những hôm anh đi giữa phố rất đông, tự nhiên lại thấy lòng mình cô độc đến nghẹn thở. Cảm giác như cả thế giới đều có nơi để quay về, còn anh thì không. Anh sống giữa rất nhiều người, nhưng chưa từng có cảm giác mình thuộc về bất kỳ đâu. Và rồi anh tập quen với bóng tối trong lòng mình. Tập quen với việc tự ôm lấy những đổ vỡ không ai nhìn thấy. Tập quen với việc mỗi đêm đều phải tự dỗ dành chính mình rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn… dù sâu trong tim anh hiểu rõ, có những vết thương cả đời này cũng không thể lành lại được.
2026-05-26 14:34:44
1
brach.th5
Brach Thị :
bên ngoài vùi cười, còn bên trọng người thân đã mất đi, rất là buồn
2026-05-25 15:02:00
1
u20062
Phai Cap 💦 :
@ƠKìa: Có một khoảng thời gian, anh sống như một cái xác biết đi. Vẫn thức dậy mỗi sáng. Vẫn đi làm. Vẫn cười khi ai đó hỏi han. Nhưng chỉ mình anh biết, bên trong mình gần như đã chết lặng từ rất lâu rồi. Người ta luôn nghĩ anh mạnh mẽ. Vì chưa bao giờ thấy anh gục ngã trước mặt ai. Nhưng họ đâu biết, có những đêm anh ngồi bó gối trong bóng tối, lặng lẽ nghe tiếng tim mình đau đến tê dại. Một kiểu đau không còn nước mắt. Không còn oán trách. Chỉ còn lại cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Anh từng là người sống hết lòng vì người khác. Từng nghĩ rằng chỉ cần mình chân thành đủ lâu thì sẽ có người thật lòng ở lại. Nhưng cuộc đời lại dạy anh bằng những cách đau nhất rằng, không phải ai bước đến cũng mang theo sự tử tế. Có người chỉ ghé qua để để lại trong anh vài vết cắt thật sâu rồi biến mất. Điều đau lòng nhất không phải là bị bỏ rơi. Mà là cảm giác bản thân đã cố gắng đến kiệt sức… cuối cùng vẫn không giữ nổi bất cứ điều gì. Từ đó anh thay đổi. Anh ít cười hơn. Ít nói hơn. Và cũng chẳng còn tha thiết giải thích cảm xúc của mình cho ai nữa. Vì anh hiểu, trên đời này không phải ai cũng muốn lắng nghe nỗi buồn của người khác. Đa số chỉ tò mò lúc anh gục ngã, chứ chẳng ai thật sự muốn ở lại để đỡ anh đứng dậy. Có những hôm anh đi giữa phố rất đông, tự nhiên lại thấy lòng mình cô độc đến nghẹn thở. Cảm giác như cả thế giới đều có nơi để quay về, còn anh thì không. Anh sống giữa rất nhiều người, nhưng chưa từng có cảm giác mình thuộc về bất kỳ đâu. Và rồi anh tập quen với bóng tối trong lòng mình. Tập quen với việc tự ôm lấy những đổ vỡ không ai nhìn thấy. Tập quen với việc mỗi đêm đều phải tự dỗ dành chính mình rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn… dù sâu trong tim anh hiểu rõ, có những vết thương cả đời này cũng không thể lành lại được.
2026-05-31 00:34:05
0
huynhnhu191204
huynhnhu191204 :
Khi vết thương cũ còn chưa lành lại có thêm vết thương mới xuất hiện dần dần cứ thế chồng lên nhau.. sau những lần như thế mình cố gắng vá lại nó để như chưa từng có vết thương nào xuất hiện. Thế nhưng nếu ai hỏi mình còn đau ko? đau chứ nhưng chỉ là mình đã quen dần với nó rồi😊
2026-05-25 14:28:26
0
userfgffkkpwvv
Châu Thiêng liêng của :
🥺🥺🥺🥺🥺
2026-05-26 12:09:48
0
kekhokhao4
ʜᴏᴀ̀ɴ ʙᴀ̂́ᴛ ᴄᴀ̂̀ɴ 🇻🇳🇲🇨 :
@@I’m vie Hoàn Istriku, tolong baca seluruh cerita ini.
2026-05-25 09:14:21
0
hassah552
👤❤️‍🩹🌚 :
😇
2026-05-25 11:04:35
0
06th025
Đức sẹo 💎 :
🥺🥺
2026-05-25 07:25:32
0
be.love.tam
Be love :
🙂🍀🍀🙂
2026-05-30 05:50:50
0
To see more videos from user @sosadcucsau, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About