@may_yx.x: too glam for a regular day ⌯>ᴗo⌯ಣ #outfitideas #outfit #fashion #fyp #OOTD

mymaydaisy ˚✿
mymaydaisy ˚✿
Open In TikTok:
Region: TH
Monday 25 May 2026 09:57:20 GMT
3357
68
0
4

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @may_yx.x, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

gọi là người yêu, nhưng tình cảm lại chỉ đến từ một phía. ahn keonho và eom seonghyeon ở bên nhau với danh nghĩa rõ ràng, chỉ tiếc rằng, trong mối quan hệ ấy, người thật sự đặt tình cảm vào lại chỉ có mình seonghyeon mà thôi. còn ahn keonho ấy à? không biết. người ngoài nhìn vào chỉ thấy mỗi seonghyeon là kẻ yêu đến mất kiểm soát, keonho, rõ ràng giống như đang trêu đùa tình cảm của em hơn là thật lòng. ”tao đã nói bao nhiêu lần, đừng có dây dưa với cái thằng đấy. mày biết xung quanh nó bao nhiêu ong bướm? tại sao cứ đâm đầu vào vậy?” ”đến lúc lại về đây khóc lóc với cả bọn tao?” ”keonho không thế, anh đừng nói vậy..” juhoon vốn là người ít nói, nhưng một khi đã nổi giận thì lại khó kiểm soát được cảm xúc. lúc này anh thật sự bực đến cực điểm, không khỏi tự hỏi vì sao thằng em trai mình lại có thể ngốc đến vậy. ai cũng biết keonho đào hoa, quanh nó lúc nào cũng có người lởn vởn như ong bướm tìm mật. thay vì tránh né, nó lại mặc nhiên vờn qua vờn lại, như một thú vui chẳng mấy bận tâm. vậy mà seonghyeon chưa từng, cũng chưa bao giờ có ý định tin vào những lời bàn tán ấy. ”em không thích anh nói keonho như vậy đâu.” ; đời mà, có những chuyện càng không muốn thấy thì lại càng xảy ra. seonghyeon vô tình bắt gặp keonho đang thân mật với một người khác không phải em, hơn nữa còn là con gái. em từng không tin những lời bàn tán về nó, luôn cho rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. nhưng lần này, chính mắt em đã nhìn thấy. ”cô gái đó là ai vậy keonho?” ”cậu hỏi làm gì?” giọng nó bắt đầu trở nên cộc cằn, pha rõ sự khó chịu khi seonghyeon cứ lặp đi lặp lại câu hỏi ấy từ nãy đến giờ. ”tớ không muốn tin những lời nói người khác đồn về cậu là thật đâu.”  ”ai bảo cậu không tin?” seonghyeon như bị bóp nghẹn nơi cổ họng, mọi lời muốn nói đều mắc kẹt lại. em lặng đi, không biết phải đáp lại thế nào. câu nói của keonho chẳng khác nào một sự thừa nhận. chẳng lẽ nó thật sự là kiểu người như vậy sao? không, em không muốn tin. ”bọn mình cùng đi dạo rồi ăn gì đó đi, tớ đói.” seonghyeon vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác, em không muốn tiếp tục tranh cãi với keonho nữa. mọi thứ chỉ cần đi xa thêm một chút thôi cũng đủ trở nên rối rắm, mà em thì không chịu nổi cảm giác đó. nhưng keonho lại không có vẻ gì là hài lòng, rõ ràng không thích cách em né tránh. ”chia tay thôi, seonghyeon.” ”c.. cậu làm sao đấy keonho? đang bình thường mà, bỗng dưng sao vậy-” ”chỉ có một mình cậu thấy bình thường thôi. yêu một người mình không yêu, khó chịu lắm.” ”tốt nhất buông tha nhau đi.”  chết thật, seonghyeon cảm giác mình sắp khóc mất rồi. em biết kiểu gì cũng sẽ có ngày này. keonho là người thế nào, em chưa từng không hiểu, chỉ là hết lần này đến lần khác vẫn chọn nhắm mắt cho qua, đơn giản vì em yêu nó quá nhiều. ”keonho, có gì từ từ nói..” ”tớ biết cậu như nào, người đời nói tớ ra sao. tớ xin lỗi, tớ không đủ tốt để cậu phải làm đến mức này đâu seonghyeon à.” ”cậu có bao giờ thấy thương tớ chưa vậy keonho?” keonho không trả lời, chỉ im lặng. mà sự im lặng ấy, với seonghyeon, đã đủ trở thành câu trả lời rồi. hóa ra từ trước đến nay, keonho chưa từng thật sự yêu em, thậm chí, có lẽ cũng chưa từng rung động dù chỉ một khoảnh khắc. nếu không yêu, vậy tại sao nó vẫn đồng ý ở bên em? seonghyeon không hiểu nổi. hay tất cả ngay từ đầu chỉ là một phút hứng thú thoáng qua, một trò tiêu khiển nhất thời. còn em thì lại nghiêm túc đến mức tự biến mình thành kẻ thua cuộc trong chính mối quan hệ này. ”vậy là trước giờ tớ vẫn luôn ảo tưởng vị trí của mình.”  ”keonho à.. cậu tệ lắm, sao lại đối xử với tớ như vậy chứ..?” ”do cậu tự chuốc lấy.” seonghyeon cuối cùng cũng không kìm nổi nữa. cảm xúc dồn nén bấy lâu vỡ òa, em bật khóc ngay trong vòng tay keonho, nước mắt lẫn nước mũi đều tèm lem trên áo nó. keonho không đẩy em ra. nó chỉ im lặng ôm lấy em, bàn tay chậm rãi vỗ nhẹ sau lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ. nhưng keonho càng làm vậy, seonghyeon càng không kìm nổi. ”đừng khóc nữa, học cách quên tớ đi.” ”cậu cứ như vậy, làm sao mà tớ quên cậu được chứ..? tớ ghét cậu..!” #keonhyeon#pov#xh
gọi là người yêu, nhưng tình cảm lại chỉ đến từ một phía. ahn keonho và eom seonghyeon ở bên nhau với danh nghĩa rõ ràng, chỉ tiếc rằng, trong mối quan hệ ấy, người thật sự đặt tình cảm vào lại chỉ có mình seonghyeon mà thôi. còn ahn keonho ấy à? không biết. người ngoài nhìn vào chỉ thấy mỗi seonghyeon là kẻ yêu đến mất kiểm soát, keonho, rõ ràng giống như đang trêu đùa tình cảm của em hơn là thật lòng. ”tao đã nói bao nhiêu lần, đừng có dây dưa với cái thằng đấy. mày biết xung quanh nó bao nhiêu ong bướm? tại sao cứ đâm đầu vào vậy?” ”đến lúc lại về đây khóc lóc với cả bọn tao?” ”keonho không thế, anh đừng nói vậy..” juhoon vốn là người ít nói, nhưng một khi đã nổi giận thì lại khó kiểm soát được cảm xúc. lúc này anh thật sự bực đến cực điểm, không khỏi tự hỏi vì sao thằng em trai mình lại có thể ngốc đến vậy. ai cũng biết keonho đào hoa, quanh nó lúc nào cũng có người lởn vởn như ong bướm tìm mật. thay vì tránh né, nó lại mặc nhiên vờn qua vờn lại, như một thú vui chẳng mấy bận tâm. vậy mà seonghyeon chưa từng, cũng chưa bao giờ có ý định tin vào những lời bàn tán ấy. ”em không thích anh nói keonho như vậy đâu.” ; đời mà, có những chuyện càng không muốn thấy thì lại càng xảy ra. seonghyeon vô tình bắt gặp keonho đang thân mật với một người khác không phải em, hơn nữa còn là con gái. em từng không tin những lời bàn tán về nó, luôn cho rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. nhưng lần này, chính mắt em đã nhìn thấy. ”cô gái đó là ai vậy keonho?” ”cậu hỏi làm gì?” giọng nó bắt đầu trở nên cộc cằn, pha rõ sự khó chịu khi seonghyeon cứ lặp đi lặp lại câu hỏi ấy từ nãy đến giờ. ”tớ không muốn tin những lời nói người khác đồn về cậu là thật đâu.” ”ai bảo cậu không tin?” seonghyeon như bị bóp nghẹn nơi cổ họng, mọi lời muốn nói đều mắc kẹt lại. em lặng đi, không biết phải đáp lại thế nào. câu nói của keonho chẳng khác nào một sự thừa nhận. chẳng lẽ nó thật sự là kiểu người như vậy sao? không, em không muốn tin. ”bọn mình cùng đi dạo rồi ăn gì đó đi, tớ đói.” seonghyeon vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác, em không muốn tiếp tục tranh cãi với keonho nữa. mọi thứ chỉ cần đi xa thêm một chút thôi cũng đủ trở nên rối rắm, mà em thì không chịu nổi cảm giác đó. nhưng keonho lại không có vẻ gì là hài lòng, rõ ràng không thích cách em né tránh. ”chia tay thôi, seonghyeon.” ”c.. cậu làm sao đấy keonho? đang bình thường mà, bỗng dưng sao vậy-” ”chỉ có một mình cậu thấy bình thường thôi. yêu một người mình không yêu, khó chịu lắm.” ”tốt nhất buông tha nhau đi.” chết thật, seonghyeon cảm giác mình sắp khóc mất rồi. em biết kiểu gì cũng sẽ có ngày này. keonho là người thế nào, em chưa từng không hiểu, chỉ là hết lần này đến lần khác vẫn chọn nhắm mắt cho qua, đơn giản vì em yêu nó quá nhiều. ”keonho, có gì từ từ nói..” ”tớ biết cậu như nào, người đời nói tớ ra sao. tớ xin lỗi, tớ không đủ tốt để cậu phải làm đến mức này đâu seonghyeon à.” ”cậu có bao giờ thấy thương tớ chưa vậy keonho?” keonho không trả lời, chỉ im lặng. mà sự im lặng ấy, với seonghyeon, đã đủ trở thành câu trả lời rồi. hóa ra từ trước đến nay, keonho chưa từng thật sự yêu em, thậm chí, có lẽ cũng chưa từng rung động dù chỉ một khoảnh khắc. nếu không yêu, vậy tại sao nó vẫn đồng ý ở bên em? seonghyeon không hiểu nổi. hay tất cả ngay từ đầu chỉ là một phút hứng thú thoáng qua, một trò tiêu khiển nhất thời. còn em thì lại nghiêm túc đến mức tự biến mình thành kẻ thua cuộc trong chính mối quan hệ này. ”vậy là trước giờ tớ vẫn luôn ảo tưởng vị trí của mình.” ”keonho à.. cậu tệ lắm, sao lại đối xử với tớ như vậy chứ..?” ”do cậu tự chuốc lấy.” seonghyeon cuối cùng cũng không kìm nổi nữa. cảm xúc dồn nén bấy lâu vỡ òa, em bật khóc ngay trong vòng tay keonho, nước mắt lẫn nước mũi đều tèm lem trên áo nó. keonho không đẩy em ra. nó chỉ im lặng ôm lấy em, bàn tay chậm rãi vỗ nhẹ sau lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ. nhưng keonho càng làm vậy, seonghyeon càng không kìm nổi. ”đừng khóc nữa, học cách quên tớ đi.” ”cậu cứ như vậy, làm sao mà tớ quên cậu được chứ..? tớ ghét cậu..!” #keonhyeon#pov#xh

About