@gabrieludeh5: My top 5 funniest skits 😂😅 cc/ @EDOBOY🐐 @MILKISH THE CREATOR!⚔️🏆💙 @Aloma Isaac Junior @THECUTEABIOLA @Gilmore 🇳🇬🇬🇧 #skits #funny #viral #fyp

Lyon_brooks
Lyon_brooks
Open In TikTok:
Region: NG
Monday 25 May 2026 17:35:19 GMT
93055
17153
81
174

Music

Download

Comments

mstellar.0
Stellar🌸 :
cute Abiola could have been no 1, the skit was really funny
2026-05-30 19:23:15
0
nicoshaykrust
nicoshaykrust :
Milkish is always on the list 😂
2026-05-26 05:05:57
139
preshie_stitches
preshie's_stitches :
Na cute abiola own make me laugh 😂 Hipsy Damsy 😂😂
2026-05-25 19:59:56
23
thatgirlmimi327
that girl Mimi💝💝 :
almost everyone will relate to number two 😂😂😂
2026-05-25 22:17:29
40
merlinistall
💮. :
hiiii y'all I swear if u like this video I go mellow
2026-05-25 17:40:41
25
kingpaparazi158
Paparazi :
Milkish is too creative 😭😭
2026-05-25 18:15:32
18
iamsabiboi
Iamsabiboi :
waiting patiently I'll be among these ur top 5😩until then I'll keep posting my contents..u guys should check me out o🤧
2026-05-25 22:07:11
12
obitechelectricals_12
obitech⚡⚡🔌 :
secondary school keh,who will do birthday in secondary school?
2026-05-25 22:29:57
7
ojeleyejp
OJE 🥵 :
Dat breathing part 😂😂😂😂😂
2026-05-25 20:18:35
4
iampepe22
Chiebuka🥷🏿 :
Gilmore deserve am
2026-05-26 12:42:19
0
pearl_sheila
Pearl_sheila :
That number 1 too accurate 🤣🤣🤣
2026-05-30 22:59:14
1
yk_mm1
leonfx :
igbesemilese Michael
2026-05-25 19:35:16
10
investorkennygmail.com
No love :
first to comment
2026-05-25 17:38:47
2
micerahelen
micera.lyrics :
second to plaster
2026-05-25 18:23:44
2
just_kenniee
kennnie :
first to cement
2026-05-25 17:45:11
2
chipeters_01
chipeters_01 :
I love no.1 a lot of memories
2026-05-27 10:22:35
1
darasiimi
༒𝓔𝓷𝓲𝓪𝔂𝓸 𝓞𝓵𝓪༒ :
That No 1 🥰🥰🥰❤️❤️
2026-05-25 21:35:39
1
mercygirl001
celestina :
My favorite
2026-05-25 18:03:33
1
darasiimi
༒𝓔𝓷𝓲𝓪𝔂𝓸 𝓞𝓵𝓪༒ :
“Just one of my car”🤣🤣🤣🤣🤣🤣
2026-05-25 21:34:13
1
To see more videos from user @gabrieludeh5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

HOA CÚC DẠI GIỮA HAI CHIẾN TUYẾN Mùa khô năm ấy, chiến tranh phủ lên vùng cao nguyên một màu đỏ quạch của đất bazan và khói súng. Trâm sống trong một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông Đăk Mơ. Cô là y tá của trạm xá dã chiến, ngày ngày chữa trị cho dân làng và những người bị thương bất kể họ thuộc về bên nào. Với Trâm, máu chảy ra đều có cùng một màu. Người trong làng thường nói Trâm giống như hoa cúc dại. Mỏng manh, nhưng mọc được ở những nơi khắc nghiệt nhất. Mỗi sáng, khi mở cửa căn nhà gỗ nhỏ, Trâm đều thấy một bó cúc dại đặt trước hiên. Không ai biết ai mang tới. Ban đầu cô nghĩ là trẻ con trong làng nghịch ngợm, nhưng chuyện ấy kéo dài suốt nhiều tháng. Bó hoa lúc nào cũng tươi. Lúc nào cũng được buộc bằng sợi chỉ đỏ. Trâm chưa từng gặp người gửi. ⸻ Ở phía bên kia cánh rừng là Dũng. Anh là lính trinh sát của quân giải phóng. Ít người biết rằng Dũng từng cứu Trâm một lần. Đó là một buổi chiều mưa lớn, cây cầu tre qua sông bị lũ cuốn đứt. Trâm suýt rơi xuống dòng nước xiết khi đi tìm thuốc cho dân làng. Từ trong rừng, một người đàn ông lặng lẽ lao ra kéo cô lại rồi biến mất trước khi cô kịp nhìn mặt. Đêm hôm ấy, Dũng cùng đồng đội dựng lại cây cầu trong im lặng, Không ai biết ngoại trừ ánh đèn dầu còn sáng trong căn nhà của Trâm. Từ ngày đó, Dũng đem lòng yêu cô. Nhưng chiến tranh không cho người lính quyền được yêu như những người bình thường. Anh chỉ biết đứng từ xa quan sát. Những bó cúc dại trước cửa nhà là điều duy nhất anh dám để lại. ⸻ Rồi Hoàng xuất hiện. Hoàng là sĩ quan cảnh sát đặc biệt của chính quyền, được điều tới khu vực để truy tìm mạng lưới giao liên trong vùng. Khác với những gì Trâm từng nghĩ về người ở bên kia chiến tuyến, Hoàng điềm đạm và có học thức. Anh thường ghé trạm xá mang thuốc men, đôi khi còn giúp dân làng sửa lại mái nhà sau những trận pháo kích. Một ngày nọ, Hoàng nhìn thấy bó cúc dại trước cửa nhà Trâm. Anh hỏi: — Có người theo đuổi cô sao? Trâm lắc đầu. — Tôi không biết là ai. Hoàng mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh, Trâm thấy lòng mình bình yên. Những ngày sau đó, họ cùng đi dọc bờ sông, nói chuyện về những điều rất bình thường: mùa lúa, cơn mưa đầu hạ, và cuộc sống sau chiến tranh mà chẳng ai biết có đến hay không. Trâm dần tin rằng Hoàng chính là người đã gửi hoa. Còn Hoàng… Anh biết mình không phải. Nhưng anh đã im lặng. Bởi đôi khi con người ta ích kỷ trước tình yêu. ⸻ Ở bên kia cánh rừng, Dũng nhìn thấy tất cả. Anh thấy Trâm cười. Thấy cô cầm bó hoa trong tay Và thấy cô đi bên Hoàng. Người đồng đội hỏi: — Sao không nói sự thật? Dũng chỉ lắc đầu. — Nếu cô ấy được hạnh phúc, người gửi hoa là ai cũng không còn quan trọng. ⸻ Chiến tranh càng lúc càng dữ dội. Tin tình báo cho biết sẽ có một cuộc càn quét lớn vào làng. Dũng biết nếu cuộc tấn công xảy ra, Trâm sẽ gặp nguy hiểm. Đêm ấy, anh liều mạng vượt qua chiến tuyến, tìm cách gửi tin cảnh báo. Nhưng Hoàng đã phát hiện ra anh. Giữa cánh đồng cỏ cháy, hai người đàn ông lần đầu đối diện nhau. Một người khoác quân phục màu xanh. Một người khoác quân phục màu xám. Hai khẩu súng cùng hướng xuống đất. Hoàng hỏi: — Anh là người gửi hoa? Dũng im lặng. Một lúc lâu sau, anh đáp: — Cô ấy chưa từng thuộc về ai cả. Hoàng nhìn bó cúc dại trên tay Dũng. Lần đầu tiên, anh hiểu tất cả. Hiểu cây cầu năm xưa. Hiểu những bó hoa không tên Và hiểu rằng có những tình yêu được tạo nên bằng sự hy sinh lặng lẽ... #nhacbuon #viemconthuong #gialai
HOA CÚC DẠI GIỮA HAI CHIẾN TUYẾN Mùa khô năm ấy, chiến tranh phủ lên vùng cao nguyên một màu đỏ quạch của đất bazan và khói súng. Trâm sống trong một ngôi làng nhỏ nằm bên dòng sông Đăk Mơ. Cô là y tá của trạm xá dã chiến, ngày ngày chữa trị cho dân làng và những người bị thương bất kể họ thuộc về bên nào. Với Trâm, máu chảy ra đều có cùng một màu. Người trong làng thường nói Trâm giống như hoa cúc dại. Mỏng manh, nhưng mọc được ở những nơi khắc nghiệt nhất. Mỗi sáng, khi mở cửa căn nhà gỗ nhỏ, Trâm đều thấy một bó cúc dại đặt trước hiên. Không ai biết ai mang tới. Ban đầu cô nghĩ là trẻ con trong làng nghịch ngợm, nhưng chuyện ấy kéo dài suốt nhiều tháng. Bó hoa lúc nào cũng tươi. Lúc nào cũng được buộc bằng sợi chỉ đỏ. Trâm chưa từng gặp người gửi. ⸻ Ở phía bên kia cánh rừng là Dũng. Anh là lính trinh sát của quân giải phóng. Ít người biết rằng Dũng từng cứu Trâm một lần. Đó là một buổi chiều mưa lớn, cây cầu tre qua sông bị lũ cuốn đứt. Trâm suýt rơi xuống dòng nước xiết khi đi tìm thuốc cho dân làng. Từ trong rừng, một người đàn ông lặng lẽ lao ra kéo cô lại rồi biến mất trước khi cô kịp nhìn mặt. Đêm hôm ấy, Dũng cùng đồng đội dựng lại cây cầu trong im lặng, Không ai biết ngoại trừ ánh đèn dầu còn sáng trong căn nhà của Trâm. Từ ngày đó, Dũng đem lòng yêu cô. Nhưng chiến tranh không cho người lính quyền được yêu như những người bình thường. Anh chỉ biết đứng từ xa quan sát. Những bó cúc dại trước cửa nhà là điều duy nhất anh dám để lại. ⸻ Rồi Hoàng xuất hiện. Hoàng là sĩ quan cảnh sát đặc biệt của chính quyền, được điều tới khu vực để truy tìm mạng lưới giao liên trong vùng. Khác với những gì Trâm từng nghĩ về người ở bên kia chiến tuyến, Hoàng điềm đạm và có học thức. Anh thường ghé trạm xá mang thuốc men, đôi khi còn giúp dân làng sửa lại mái nhà sau những trận pháo kích. Một ngày nọ, Hoàng nhìn thấy bó cúc dại trước cửa nhà Trâm. Anh hỏi: — Có người theo đuổi cô sao? Trâm lắc đầu. — Tôi không biết là ai. Hoàng mỉm cười. Lần đầu tiên sau nhiều năm chiến tranh, Trâm thấy lòng mình bình yên. Những ngày sau đó, họ cùng đi dọc bờ sông, nói chuyện về những điều rất bình thường: mùa lúa, cơn mưa đầu hạ, và cuộc sống sau chiến tranh mà chẳng ai biết có đến hay không. Trâm dần tin rằng Hoàng chính là người đã gửi hoa. Còn Hoàng… Anh biết mình không phải. Nhưng anh đã im lặng. Bởi đôi khi con người ta ích kỷ trước tình yêu. ⸻ Ở bên kia cánh rừng, Dũng nhìn thấy tất cả. Anh thấy Trâm cười. Thấy cô cầm bó hoa trong tay Và thấy cô đi bên Hoàng. Người đồng đội hỏi: — Sao không nói sự thật? Dũng chỉ lắc đầu. — Nếu cô ấy được hạnh phúc, người gửi hoa là ai cũng không còn quan trọng. ⸻ Chiến tranh càng lúc càng dữ dội. Tin tình báo cho biết sẽ có một cuộc càn quét lớn vào làng. Dũng biết nếu cuộc tấn công xảy ra, Trâm sẽ gặp nguy hiểm. Đêm ấy, anh liều mạng vượt qua chiến tuyến, tìm cách gửi tin cảnh báo. Nhưng Hoàng đã phát hiện ra anh. Giữa cánh đồng cỏ cháy, hai người đàn ông lần đầu đối diện nhau. Một người khoác quân phục màu xanh. Một người khoác quân phục màu xám. Hai khẩu súng cùng hướng xuống đất. Hoàng hỏi: — Anh là người gửi hoa? Dũng im lặng. Một lúc lâu sau, anh đáp: — Cô ấy chưa từng thuộc về ai cả. Hoàng nhìn bó cúc dại trên tay Dũng. Lần đầu tiên, anh hiểu tất cả. Hiểu cây cầu năm xưa. Hiểu những bó hoa không tên Và hiểu rằng có những tình yêu được tạo nên bằng sự hy sinh lặng lẽ... #nhacbuon #viemconthuong #gialai

About