@its_olivermarks: 🫶🏻 what if #boyfriend #fyp

Its_Olivermarks
Its_Olivermarks
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 26 May 2026 04:52:53 GMT
8324
1113
19
30

Music

Download

Comments

thisiscristobal
Cristobal Martinez :
I've been thinking you're so cute lately 🥹🥰
2026-05-26 17:33:01
3
treytodd17
Trey :
Living for your TikTok era 🥰🔥
2026-05-26 10:41:08
4
risivac
Иван🏐 :
tu es un adorable garçon 😍😍😍
2026-05-26 19:43:32
2
constantinos.gus
Constantinos Gus Lykidis :
love u and great movies
2026-05-26 10:57:04
1
the_demonth_502
e.800 :
u like my future bf
2026-05-26 16:47:08
3
stevezuerich
Steve Eiskalterengelzuerich :
Sweet 🥰
2026-05-26 15:33:32
1
bobbystuart29
Bobby Anderson ™️ ♌️ 🌀🔥✈️😎 :
♥️♥️♥️♥️
2026-05-26 13:48:41
2
benji5677
benji :
🥰
2026-05-26 14:12:30
1
gerssonnolasco
Gersson Nolasco :
❤️🔥
2026-05-26 18:29:48
1
constantinos.gus
Constantinos Gus Lykidis :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-05-26 10:34:26
1
stranger11309
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
🔥🔥🔥
2026-05-26 08:10:43
1
user533775541
_TR_45_KUŞÇU :
💋💋💋💋😜😜🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-05-28 20:18:35
0
fed_up_georgian
AtlantaDon :
🔥🔥🔥🔥🔥🔥🔥🔥🔥🔥🥰🥰🥰😎
2026-06-10 16:53:23
1
mazenmashal
mazenmashal :
❤️❤️❤️
2026-06-19 09:44:11
0
To see more videos from user @its_olivermarks, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm đó lẽ ra chỉ là một buổi chiều bình thường như bao ngày khác. Sau giờ học, ánh nắng vàng nhạt phủ khắp sân trường, gió thổi nhẹ qua hành lang quen thuộc – nơi nhóm của Martin, Keonho, James, Seonghyeon và Juhoon thường tụ tập nói chuyện trước khi về. Nhưng hôm đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi chỉ vì một khoảnh khắc nhỏ. Khi Martin từ phòng giáo viên quay lại, cậu không thấy Juhoon đâu. Nghĩ đơn giản là bạn mình đi đâu đó rồi sẽ quay lại, cậu cũng không để tâm. Nhưng lúc đi ngang qua cầu thang khu B, Martin chợt dừng lại. Ở phía dưới, Juhoon đang đứng nói chuyện với một bạn mới chuyển đến lớp. Không chỉ là nói chuyện bình thường. Cả hai cười rất thoải mái, tự nhiên như đã quen nhau từ lâu. Juhoon còn vỗ nhẹ vai người kia, ánh mắt sáng lên khi kể chuyện. Đó là kiểu biểu cảm mà Martin quá quen — vì bình thường Juhoon chỉ như vậy khi ở cạnh nhóm bạn thân… đặc biệt là với cậu. Martin đứng im trên bậc thang. Cậu không bước xuống, cũng không quay đi. Trong đầu cậu vang lên một suy nghĩ rất nhỏ: “Chỉ là bạn mới thôi.” Nhưng càng nhìn, cảm giác khó chịu càng lớn dần. Tại sao Juhoon không kể với mình? Tại sao lại thân nhanh như vậy? Và… tại sao mình thấy khó chịu đến thế? Cậu quay lưng đi, bước nhanh hơn bth, nhưng trong lòng thì như có thứ gì đó bị kéo căng. Buổi chiều hôm đó, Martin gần như im lặng. Keonho hỏi vài câu, James trêu vài lần, nhưng cậu chỉ đáp lại qua loa. Seonghyeon nhìn một lúc rồi cũng hiểu có chuyện, nhưng không hỏi thêm. Tối đến, nhóm chat vẫn hoạt động như mọi ngày. Mọi người gửi ảnh, nói chuyện linh tinh. Juhoon vẫn vui vẻ tham gia. Chỉ có Martin là đọc mà không phản hồi. Một lúc sau, Juhoon nhắn riêng: “Martin, hôm nay cậu sao vậy?” Martin nhìn dòng tin nhắn rất lâu. Cậu muốn nói rất nhiều thứ, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, cậu chỉ trả lời: “Không có gì.” “Không có gì mà im cả buổi à?” – Juhoon hỏi lại. Martin không trả lời nữa. Không phải vì cậu không muốn, mà vì cậu không biết phải nói thế nào để không biến mọi thứ thành một chuyện lớn… dù trong lòng cậu, nó đã là một chuyện rất lớn rồi. Sáng hôm sau, Juhoon kéo Martin ra một góc hành lang. “Cậu giận tớ đúng không?” Martin im lặng vài giây rồi đáp: “Ừ.” Juhoon hơi bất ngờ: “Vì chuyện gì?” Câu hỏi đó khiến Martin không kìm được nữa: “Cậu còn hỏi à? Hôm qua cậu đứng cười nói với người khác như thế, rồi coi như không có gì xảy ra?” Juhoon nhíu mày: “Chỉ là bạn mới thôi mà.” “Chỉ là bạn mới?” – Martin cười nhạt – “Cậu thân thiết nhanh thật đấy.” Không khí bắt đầu căng lên. Juhoon cũng khó chịu: “Cậu đang làm quá lên rồi đấy. Tớ nói chuyện với ai là quyền của tớ mà.” Câu nói đó như chạm đúng điểm bùng nổ. Martin bước lên một bước, giọng cao hơn: “Tớ không cấm cậu! Nhưng ít nhất… tớ cũng phải là người cậu nói đầu tiên chứ!” Juhoon sững lại: “Vì sao?” Martin siết chặt tay, nói ra điều mà cậu giữ trong lòng từ hôm qua: “Vì tớ nghĩ mình quan trọng với cậu.” Không gian bỗng im lặng hẳn. Juhoon nhìn Martin, ánh mắt dịu xuống: “Cậu nghĩ mình không quan trọng nữa à?” Martin không trả lời, nhưng ánh mắt đã nói thay tất cả. Juhoon thở dài: “Cậu ngốc thật. Bạn mới thì vẫn là bạn mới. Còn cậu… là người đã ở cạnh tớ từ trước đến giờ.” Martin đứng im. Cơn giận trong cậu dần hạ xuống, nhường chỗ cho sự ngượng ngùng. Juhoon nói tiếp, nhẹ hơn: “Tớ đâu có thay thế cậu bằng ai. Chỉ là cậu tự nghĩ vậy thôi.” Một lúc sau, Martin cúi đầu: “Tớ xin lỗi. Tớ hơi quá.” Juhoon bật cười: “Không phải hơi đâu. Rất bạo luôn.” Martin cũng bật cười theo, lần đầu tiên sau hai ngày căng thẳng. Mọi chuyện sau đó trở lại bình thường. Nhưng trong nhóm bạn, “cơn ghen bạo của Martin” trở thành huyền thoại. James nhắc lại là cười, Keonho thêm thắt cho kịch tính, Seonghyeon thì chỉ lắc đầu. Còn Juhoon, mỗi khi trêu lại nói: “Hôm nay tớ nói chuyện với người khác đấy, Martin coi chừng nhé.” Martin chỉ biết đáp lại: “Im đi.” Nhưng trong lòng, cậu hiểu rõ một điều — hôm đó, dù có “bạo” đến mức nào, thì ít nhất nó cũng giúp cậu nhận ra Juhoon quan trọng với mình ra sao… và quan trọng hơn, là học cách tin tưởng thay vì giữ chặt một người. #cortis #xhhhhh
Hôm đó lẽ ra chỉ là một buổi chiều bình thường như bao ngày khác. Sau giờ học, ánh nắng vàng nhạt phủ khắp sân trường, gió thổi nhẹ qua hành lang quen thuộc – nơi nhóm của Martin, Keonho, James, Seonghyeon và Juhoon thường tụ tập nói chuyện trước khi về. Nhưng hôm đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi chỉ vì một khoảnh khắc nhỏ. Khi Martin từ phòng giáo viên quay lại, cậu không thấy Juhoon đâu. Nghĩ đơn giản là bạn mình đi đâu đó rồi sẽ quay lại, cậu cũng không để tâm. Nhưng lúc đi ngang qua cầu thang khu B, Martin chợt dừng lại. Ở phía dưới, Juhoon đang đứng nói chuyện với một bạn mới chuyển đến lớp. Không chỉ là nói chuyện bình thường. Cả hai cười rất thoải mái, tự nhiên như đã quen nhau từ lâu. Juhoon còn vỗ nhẹ vai người kia, ánh mắt sáng lên khi kể chuyện. Đó là kiểu biểu cảm mà Martin quá quen — vì bình thường Juhoon chỉ như vậy khi ở cạnh nhóm bạn thân… đặc biệt là với cậu. Martin đứng im trên bậc thang. Cậu không bước xuống, cũng không quay đi. Trong đầu cậu vang lên một suy nghĩ rất nhỏ: “Chỉ là bạn mới thôi.” Nhưng càng nhìn, cảm giác khó chịu càng lớn dần. Tại sao Juhoon không kể với mình? Tại sao lại thân nhanh như vậy? Và… tại sao mình thấy khó chịu đến thế? Cậu quay lưng đi, bước nhanh hơn bth, nhưng trong lòng thì như có thứ gì đó bị kéo căng. Buổi chiều hôm đó, Martin gần như im lặng. Keonho hỏi vài câu, James trêu vài lần, nhưng cậu chỉ đáp lại qua loa. Seonghyeon nhìn một lúc rồi cũng hiểu có chuyện, nhưng không hỏi thêm. Tối đến, nhóm chat vẫn hoạt động như mọi ngày. Mọi người gửi ảnh, nói chuyện linh tinh. Juhoon vẫn vui vẻ tham gia. Chỉ có Martin là đọc mà không phản hồi. Một lúc sau, Juhoon nhắn riêng: “Martin, hôm nay cậu sao vậy?” Martin nhìn dòng tin nhắn rất lâu. Cậu muốn nói rất nhiều thứ, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, cậu chỉ trả lời: “Không có gì.” “Không có gì mà im cả buổi à?” – Juhoon hỏi lại. Martin không trả lời nữa. Không phải vì cậu không muốn, mà vì cậu không biết phải nói thế nào để không biến mọi thứ thành một chuyện lớn… dù trong lòng cậu, nó đã là một chuyện rất lớn rồi. Sáng hôm sau, Juhoon kéo Martin ra một góc hành lang. “Cậu giận tớ đúng không?” Martin im lặng vài giây rồi đáp: “Ừ.” Juhoon hơi bất ngờ: “Vì chuyện gì?” Câu hỏi đó khiến Martin không kìm được nữa: “Cậu còn hỏi à? Hôm qua cậu đứng cười nói với người khác như thế, rồi coi như không có gì xảy ra?” Juhoon nhíu mày: “Chỉ là bạn mới thôi mà.” “Chỉ là bạn mới?” – Martin cười nhạt – “Cậu thân thiết nhanh thật đấy.” Không khí bắt đầu căng lên. Juhoon cũng khó chịu: “Cậu đang làm quá lên rồi đấy. Tớ nói chuyện với ai là quyền của tớ mà.” Câu nói đó như chạm đúng điểm bùng nổ. Martin bước lên một bước, giọng cao hơn: “Tớ không cấm cậu! Nhưng ít nhất… tớ cũng phải là người cậu nói đầu tiên chứ!” Juhoon sững lại: “Vì sao?” Martin siết chặt tay, nói ra điều mà cậu giữ trong lòng từ hôm qua: “Vì tớ nghĩ mình quan trọng với cậu.” Không gian bỗng im lặng hẳn. Juhoon nhìn Martin, ánh mắt dịu xuống: “Cậu nghĩ mình không quan trọng nữa à?” Martin không trả lời, nhưng ánh mắt đã nói thay tất cả. Juhoon thở dài: “Cậu ngốc thật. Bạn mới thì vẫn là bạn mới. Còn cậu… là người đã ở cạnh tớ từ trước đến giờ.” Martin đứng im. Cơn giận trong cậu dần hạ xuống, nhường chỗ cho sự ngượng ngùng. Juhoon nói tiếp, nhẹ hơn: “Tớ đâu có thay thế cậu bằng ai. Chỉ là cậu tự nghĩ vậy thôi.” Một lúc sau, Martin cúi đầu: “Tớ xin lỗi. Tớ hơi quá.” Juhoon bật cười: “Không phải hơi đâu. Rất bạo luôn.” Martin cũng bật cười theo, lần đầu tiên sau hai ngày căng thẳng. Mọi chuyện sau đó trở lại bình thường. Nhưng trong nhóm bạn, “cơn ghen bạo của Martin” trở thành huyền thoại. James nhắc lại là cười, Keonho thêm thắt cho kịch tính, Seonghyeon thì chỉ lắc đầu. Còn Juhoon, mỗi khi trêu lại nói: “Hôm nay tớ nói chuyện với người khác đấy, Martin coi chừng nhé.” Martin chỉ biết đáp lại: “Im đi.” Nhưng trong lòng, cậu hiểu rõ một điều — hôm đó, dù có “bạo” đến mức nào, thì ít nhất nó cũng giúp cậu nhận ra Juhoon quan trọng với mình ra sao… và quan trọng hơn, là học cách tin tưởng thay vì giữ chặt một người. #cortis #xhhhhh

About