@sugarbabybestiee: These are the top 3 most popular places to meet rich sugar daddies in Los Angeles 🤑💅🏼 #sugardaddy #dating

Nikki Saryan
Nikki Saryan
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 26 May 2026 19:44:55 GMT
6232
208
6
50

Music

Download

Comments

lizzy.grantty
𝓑orn to die. :
i never find anyone :(
2026-05-28 03:33:31
10
mikky_brownny
Mikky_browny :
I love spoiling the right person
2026-05-27 12:57:26
1
franyerlis.hernadez
Sugar daddy :
Hy 🥰
2026-06-23 18:01:04
1
johnee1238
Johnee :
What a great lifestyle.
2026-05-26 20:41:00
1
anthonyvalentino66
JamesLayton595 :
I go there everyday!
2026-06-08 01:41:27
0
To see more videos from user @sugarbabybestiee, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trời đổ mưa nặng hạt. Trong căn nhà lớn nhưng lạnh lẽo, tiếng gậy dò đường khẽ chạm xuống nền gạch vang lên từng nhịp nhỏ. Cậu thiếu niên đứng trước cửa phòng khách, đôi mắt đục mờ vô hồn. Từ nhỏ Đức Duy đã không nhìn thấy gì, thế giới của cậu chỉ toàn bóng tối và âm thanh. Cánh cửa bật mở. Tiếng bước chân quen thuộc nhưng lạnh lẽo tiến vào. Quang Anh. Đức Duy khẽ mỉm cười, quay đầu về phía âm thanh. “Chú… chú về rồi ạ?” Không có câu trả lời dịu dàng nào. Chỉ có một ánh nhìn khinh miệt. Quang Anh ném chiếc áo vest lên ghế, liếc xéo cậu. Quang Anh: “Thứ vô dụng! Mù thì chết mẹ đi còn ăn bám!” Căn phòng im bặt. Nụ cười trên môi Đức Duy khựng lại. Bàn tay cậu siết chặt cây gậy. Đức Duy: “….” Cậu không khóc. Chỉ cúi đầu. Một lúc lâu sau, giọng cậu nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng mưa. Đức Duy: “Dạ… em xin lỗi…” Quang Anh càng bực bội. Anh ghét nhất cái dáng vẻ ngoan ngoãn đến đáng thương đó. Anh bước tới, đá nhẹ vào cây gậy trong tay cậu. Cây gậy lăn ra xa. Đức Duy loạng choạng mất thăng bằng, suýt ngã. Quang Anh: “Xin lỗi cái gì? Mày tưởng nói xin lỗi là xong hả?” Đức Duy: “E-em sẽ cố… không làm phiền chú nữa…” Quang Anh bật cười lạnh. Quang Anh: “Mày tồn tại là đã phiền rồi.” Câu nói đó như dao cắm vào tim. Nhưng Đức Duy chỉ khẽ gật đầu. “Dạ…” Cậu quỳ xuống nền nhà, lần mò tìm cây gậy của mình. Những ngón tay run run chạm lên nền gạch lạnh. Quang Anh nhìn cảnh đó, ánh mắt thoáng dao động một giây. Chỉ một giây. Rồi anh quay lưng bỏ đi. Tiếng cửa phòng đóng sầm. Trong phòng khách chỉ còn lại tiếng mưa và hơi thở run rẩy. Đức Duy cuối cùng cũng tìm được cây gậy. Cậu ôm nó vào lòng như ôm một thứ duy nhất thuộc về mình. Môi khẽ mấp máy. Nhỏ đến mức không ai nghe thấy. “Chú ghét em… đến vậy sao…” Một giọt nước rơi xuống. Không biết là nước mưa từ mái hiên… Hay là nước mắt của người không nhìn thấy ánh sáng.  ⸻ #rhycap #rhyder #captain #frog_grpp #mccl_grp
Trời đổ mưa nặng hạt. Trong căn nhà lớn nhưng lạnh lẽo, tiếng gậy dò đường khẽ chạm xuống nền gạch vang lên từng nhịp nhỏ. Cậu thiếu niên đứng trước cửa phòng khách, đôi mắt đục mờ vô hồn. Từ nhỏ Đức Duy đã không nhìn thấy gì, thế giới của cậu chỉ toàn bóng tối và âm thanh. Cánh cửa bật mở. Tiếng bước chân quen thuộc nhưng lạnh lẽo tiến vào. Quang Anh. Đức Duy khẽ mỉm cười, quay đầu về phía âm thanh. “Chú… chú về rồi ạ?” Không có câu trả lời dịu dàng nào. Chỉ có một ánh nhìn khinh miệt. Quang Anh ném chiếc áo vest lên ghế, liếc xéo cậu. Quang Anh: “Thứ vô dụng! Mù thì chết mẹ đi còn ăn bám!” Căn phòng im bặt. Nụ cười trên môi Đức Duy khựng lại. Bàn tay cậu siết chặt cây gậy. Đức Duy: “….” Cậu không khóc. Chỉ cúi đầu. Một lúc lâu sau, giọng cậu nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng mưa. Đức Duy: “Dạ… em xin lỗi…” Quang Anh càng bực bội. Anh ghét nhất cái dáng vẻ ngoan ngoãn đến đáng thương đó. Anh bước tới, đá nhẹ vào cây gậy trong tay cậu. Cây gậy lăn ra xa. Đức Duy loạng choạng mất thăng bằng, suýt ngã. Quang Anh: “Xin lỗi cái gì? Mày tưởng nói xin lỗi là xong hả?” Đức Duy: “E-em sẽ cố… không làm phiền chú nữa…” Quang Anh bật cười lạnh. Quang Anh: “Mày tồn tại là đã phiền rồi.” Câu nói đó như dao cắm vào tim. Nhưng Đức Duy chỉ khẽ gật đầu. “Dạ…” Cậu quỳ xuống nền nhà, lần mò tìm cây gậy của mình. Những ngón tay run run chạm lên nền gạch lạnh. Quang Anh nhìn cảnh đó, ánh mắt thoáng dao động một giây. Chỉ một giây. Rồi anh quay lưng bỏ đi. Tiếng cửa phòng đóng sầm. Trong phòng khách chỉ còn lại tiếng mưa và hơi thở run rẩy. Đức Duy cuối cùng cũng tìm được cây gậy. Cậu ôm nó vào lòng như ôm một thứ duy nhất thuộc về mình. Môi khẽ mấp máy. Nhỏ đến mức không ai nghe thấy. “Chú ghét em… đến vậy sao…” Một giọt nước rơi xuống. Không biết là nước mưa từ mái hiên… Hay là nước mắt của người không nhìn thấy ánh sáng. ⸻ #rhycap #rhyder #captain #frog_grpp #mccl_grp

About