@hairbywunmight12ilaro:

@Hairbywunmight 😍ilaro
@Hairbywunmight 😍ilaro
Open In TikTok:
Region: NG
Wednesday 27 May 2026 07:30:20 GMT
875
18
1
3

Music

Download

Comments

kidiyabeauty
SASI COLLECTION ✅️ :
🥰🥰🥰
2026-05-27 11:48:10
0
To see more videos from user @hairbywunmight12ilaro, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một câu tôi luôn giữ trong lòng như một chiếc neo nhỏ giữa những ngày nhiều sóng gió: “Khi bạn biết mình đang ở đâu, bạn sẽ thôi đòi hỏi những điều không thuộc về mình.” Thoạt nghe, tưởng như một lời chấp nhận buồn bã. Nhưng thật ra, đó là một sự tỉnh ra rất hiền. Là khi ta thôi nhìn đời bằng đôi mắt so đo, và bắt đầu nhìn bằng chánh niệm. Con người khổ, nhiều khi không phải vì thiếu. Mà vì muốn nhiều hơn phần đang có. Đứng ở tầng một, nhưng cứ nhìn tầng mười mà thở dài. Là một chiếc lá nhỏ, nhưng lại muốn mình rực rỡ như mặt trời. Cuối cùng, không phải vì đời bạc đãi, mà vì tâm chưa biết dừng. Trong đạo Phật có một pháp tu rất giản dị mà sâu xa: Tri túc — biết đủ. Biết đủ không phải là buông xuôi. Biết đủ là hiểu rõ vị trí của mình trong khoảnh khắc này. Là biết mình đang ở đâu trên hành trình. Là không ép một hạt mầm phải nở hoa khi mùa chưa tới. Có những điều chưa đến, không phải vì ta kém cỏi. Chỉ là duyên chưa chín. Có những người rời đi, không phải để làm ta tổn thương. Mà để nhắc ta quay về chăm sóc chính mình. Ai cũng có nhịp đi riêng. Có người sớm nở hoa. Có người muộn màng mới kết trái. So sánh chỉ khiến tâm thêm rối. Hiểu mình mới khiến lòng thêm an. Khi biết rõ mình đang ở đâu, ta không còn hoảng hốt vì ai đó đi nhanh hơn. Cũng không kiêu hãnh vì ai đó chậm hơn. Ta chỉ bước. Từng bước. Trong sự hiện diện trọn vẹn. Vì hạnh phúc không nằm ở đích đến. Hạnh phúc nằm ở cách ta đi. Trong Kinh Pháp Cú có dạy: “Tự mình làm điều ác, tự mình nhiễm ô. Tự mình không làm ác, tự mình thanh tịnh.” Không ai khiến ta khổ nếu tâm ta đủ vững. Không ai khiến ta thiếu nếu lòng ta đủ biết đủ. Trong tình yêu cũng vậy. Khi biết mình là gì trong lòng một người, ta thôi trách móc. Nếu mình chỉ là một đoạn ngắn trong câu chuyện của họ, thì cũng xin được rời đi nhẹ nhàng. Không phải ai ta yêu cũng thuộc về ta. Không phải ai rời đi cũng là mất mát. Đôi khi, sự chia xa lại mở ra một khoảng trời khác — nơi ta học cách yêu mình sâu hơn. Buông không phải là thua. Buông là hiểu rằng: giữ một điều không thuộc về mình chỉ khiến tay thêm đau. Khi bạn biết rõ mình đang ở đâu, bạn sẽ không còn đòi hỏi một vai diễn không dành cho mình. Không còn mong một cánh cửa mở ra khi mình chưa sẵn sàng bước vào. Bạn sẽ thôi gấp gáp. Thôi oán than. Thôi ép mình phải giống ai đó. Chỉ còn lại một hơi thở chậm. Một bước chân vững. Một trái tim biết dừng đúng lúc. Nếu hôm nay lòng bạn chông chênh, hãy thử hỏi: Mình đang đứng ở đâu trên hành trình này ? Điều mình cần có thật sự là điều mình đang đòi hỏi ? Hay chỉ là một ảo ảnh do so sánh mà sinh ra? Có khi cuộc đời chưa từng thiếu. Chỉ là ta chưa đủ lặng để nhận ra điều mình đang có đã là vừa đủ cho một trái tim đang học cách bình yên. #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc #suyngam
Có một câu tôi luôn giữ trong lòng như một chiếc neo nhỏ giữa những ngày nhiều sóng gió: “Khi bạn biết mình đang ở đâu, bạn sẽ thôi đòi hỏi những điều không thuộc về mình.” Thoạt nghe, tưởng như một lời chấp nhận buồn bã. Nhưng thật ra, đó là một sự tỉnh ra rất hiền. Là khi ta thôi nhìn đời bằng đôi mắt so đo, và bắt đầu nhìn bằng chánh niệm. Con người khổ, nhiều khi không phải vì thiếu. Mà vì muốn nhiều hơn phần đang có. Đứng ở tầng một, nhưng cứ nhìn tầng mười mà thở dài. Là một chiếc lá nhỏ, nhưng lại muốn mình rực rỡ như mặt trời. Cuối cùng, không phải vì đời bạc đãi, mà vì tâm chưa biết dừng. Trong đạo Phật có một pháp tu rất giản dị mà sâu xa: Tri túc — biết đủ. Biết đủ không phải là buông xuôi. Biết đủ là hiểu rõ vị trí của mình trong khoảnh khắc này. Là biết mình đang ở đâu trên hành trình. Là không ép một hạt mầm phải nở hoa khi mùa chưa tới. Có những điều chưa đến, không phải vì ta kém cỏi. Chỉ là duyên chưa chín. Có những người rời đi, không phải để làm ta tổn thương. Mà để nhắc ta quay về chăm sóc chính mình. Ai cũng có nhịp đi riêng. Có người sớm nở hoa. Có người muộn màng mới kết trái. So sánh chỉ khiến tâm thêm rối. Hiểu mình mới khiến lòng thêm an. Khi biết rõ mình đang ở đâu, ta không còn hoảng hốt vì ai đó đi nhanh hơn. Cũng không kiêu hãnh vì ai đó chậm hơn. Ta chỉ bước. Từng bước. Trong sự hiện diện trọn vẹn. Vì hạnh phúc không nằm ở đích đến. Hạnh phúc nằm ở cách ta đi. Trong Kinh Pháp Cú có dạy: “Tự mình làm điều ác, tự mình nhiễm ô. Tự mình không làm ác, tự mình thanh tịnh.” Không ai khiến ta khổ nếu tâm ta đủ vững. Không ai khiến ta thiếu nếu lòng ta đủ biết đủ. Trong tình yêu cũng vậy. Khi biết mình là gì trong lòng một người, ta thôi trách móc. Nếu mình chỉ là một đoạn ngắn trong câu chuyện của họ, thì cũng xin được rời đi nhẹ nhàng. Không phải ai ta yêu cũng thuộc về ta. Không phải ai rời đi cũng là mất mát. Đôi khi, sự chia xa lại mở ra một khoảng trời khác — nơi ta học cách yêu mình sâu hơn. Buông không phải là thua. Buông là hiểu rằng: giữ một điều không thuộc về mình chỉ khiến tay thêm đau. Khi bạn biết rõ mình đang ở đâu, bạn sẽ không còn đòi hỏi một vai diễn không dành cho mình. Không còn mong một cánh cửa mở ra khi mình chưa sẵn sàng bước vào. Bạn sẽ thôi gấp gáp. Thôi oán than. Thôi ép mình phải giống ai đó. Chỉ còn lại một hơi thở chậm. Một bước chân vững. Một trái tim biết dừng đúng lúc. Nếu hôm nay lòng bạn chông chênh, hãy thử hỏi: Mình đang đứng ở đâu trên hành trình này ? Điều mình cần có thật sự là điều mình đang đòi hỏi ? Hay chỉ là một ảo ảnh do so sánh mà sinh ra? Có khi cuộc đời chưa từng thiếu. Chỉ là ta chưa đủ lặng để nhận ra điều mình đang có đã là vừa đủ cho một trái tim đang học cách bình yên. #tinhthuc #minhthuc #hatgiongtinhthuc #suyngam

About