@cam.giang.the.media: [VẾT MỰC LOANG TRÊN ÁO TRẮNG] 🌤️ Trong căn phòng bảng lảng bóng chiều, có một vệt nắng cuối ngày đậu lại trên chiếc áo đồng phục màu trắng. Ánh sáng vàng vọt, sắc nét dường như chỉ cố ý gom lại để ôm lấy chiếc phù hiệu mang dòng chữ "THPT Cẩm Giàng". Ngôi trường ấy, chiếc áo ấy, từng là cả thế giới của một người, giờ đây nằm im lìm như một chứng nhân vừa đi qua một mùa bão giông rực rỡ. 📝 Người ta thường nói, thanh xuân ngắn ngủi lắm, tựa như một cái chớp mắt của thời gian. Chiếc áo đồng phục treo trên giá, phẳng phiu ở ngực áo nhưng lại chằng chịt những vết mực xanh đỏ. Đó là chữ ký của đứa bạn, là lời chúc thân thương từ thầy cô, là cả những lời hứa "sau này gặp lại" mà chẳng ai dám chắc ngày mai sẽ ra sao. Những nét chữ nguệch ngoạc, nét đậm nét nhạt giống như những mảnh ký ức vụn vặt bỗng chốc hiện lên dưới thứ ánh sáng hanh hao của ngày sắp tắt. 🍂 Có một thời, ta chỉ mong lớn thật nhanh để cởi bỏ chiếc áo trắng đơn điệu ấy, để bay đến những chân trời tự do không có tiếng trống trường thúc giục, không có những bài kiểm tra áp lực đè nặng trên vai. Thế nhưng, khi đứng ở ranh giới của tuổi mười tám, nhìn chiếc áo vương đầy chữ ký, ta mới chợt nhận ra: hóa ra, những ngày tháng bình thường đến mức tẻ nhạt ấy, lại là những tháng ngày ý nghĩa nhất của đời người. 🌱 Ngày mai, sân trường Cẩm Giàng vẫn sẽ ngập nắng, những cánh cửa lớp vẫn sẽ mở ra và những thế hệ học trò mới lại bước vào. Nhưng chiếc áo của mùa hạ năm ấy, với những gương mặt ấy, cái tên ấy sẽ chỉ còn ở lại trong ký ức. Người ta gom hết thảy những khờ dại, những mộng mơ gửi vào những dòng lưu bút trên lưng áo, rồi lặng lẽ quay lưng bước vào dòng đời hối hả. 🌙 Vệt nắng cuối cùng rồi cũng tắt, căn phòng chìm vào bóng tối, nhưng chiếc áo đồng phục trắng vẫn ở đó - như một đốm sáng vĩnh cửu của một thời thanh xuân ngây ngô và trọn vẹn. ✒️ Khánh Linh 📸 @KhanhTran ___________________________ Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ: Facebook: Cam Giang The Media Gmail: [email protected]