@s1lent.crii892: Em nhớ anh… nhớ đến mức chỉ cần thấy tên anh xuất hiện thôi cũng đủ làm tim em loạn nhịp. Có những ngày em cố tỏ ra bình thường, cố bận rộn, cố cười nói như chẳng có gì… nhưng chỉ cần đêm xuống, mọi cảm xúc lại ùa về. Em nhớ cách anh quan tâm em từng chút một. Nhớ giọng nói của anh. Nhớ cảm giác được anh ôm vào lòng và dỗ dành. Em biết mình không nên nhớ nữa… nhưng tình cảm đâu phải nói quên là quên được. Có lẽ điều bất lực nhất là người em muốn gặp nhất, muốn ôm nhất, muốn nghe giọng nhất… lại là người em không thể giữ bên cạnh mình.💔❤️🩹