@miker5271: “Anh ơi, em 18 tuổi. Làm sao để bước ra đời mà ít vấp ngã nhất?” Anh đọc xong, im lặng. Tự dưng nhớ về mình năm đó – Ngông nghênh. Tay trắng mà nghĩ mình hiểu đời. Mới kiếm được vài đồng đã tưởng hơn người. Nếu ai nói cho biết trước… Chắc cũng bỏ ngoài tai thôi. Giờ mà gặp lại thằng đó, Anh sẽ không giảng. Chỉ ngồi xuống, nhìn nó… Rồi nói: “Mày đi đi. Đi cho ngã. Nhưng nhớ tỉnh.” Tuổi đó dễ ảo lắm. Có tí tiền là nghĩ có quyền. Gặp người yếu thì khinh, Gặp người hơn thì muốn vượt mặt. Anh từng vậy. Và cũng từng té đau mới hiểu… Nếu được chọn lại, Anh vẫn sẽ đi làm thuê. Nhưng không chọn chỗ lương cao – Mà chọn chỗ có người giỏi để học. Làm sai – bị mắng cũng được. Miễn là học ra điều. Cái tuổi đó… Quan trọng nhất không phải bằng cấp. Không phải kỹ năng. Mà là: Tỉnh. Tỉnh để biết mình là ai. Tỉnh để không chạy theo ảo tưởng. Tỉnh để biết: cái tôi không đáng giá bằng cái nhân cách mình giữ được. Anh từng ngu. Mà cũng nhờ vậy… mới lớn được. #dcgr #xh #fyp