@reza_kelana: Ruang publik kita belakangan ini sangat mudah tersulut oleh judul berita. Ketika narasi "Prabowo sumbang 1.098 sapi kurban pakai APBN" muncul, banyak dari kita yang langsung terpancing amarah, seolah-olah terjadi penyalahgunaan uang rakyat untuk ibadah personal. Mari kita ambil langkah mundur sejenak, turunkan tensi, dan gunakan kacamata yang lebih objektif dan diplomatis. Kita harus mulai membiasakan diri untuk memisahkan dua kapasitas yang melekat pada seorang pemimpin. Ada Prabowo sebagai seorang pribadi, dan ada Prabowo sebagai Kepala Negara. Sebagai individu, beliau tentu menunaikan kewajiban personalnya. Namun, dalam konteks 1.098 sapi ini, yang sedang berjalan adalah program resmi Bantuan Kemasyarakatan (Banmas) Presiden. Ini adalah instrumen negara yang didanai APBN, yang memang diamanatkan untuk didistribusikan ke daerah-daerah, pesantren, ormas, dan masyarakat luas. Tujuannya sangat jelas: memastikan pemerataan perhatian negara, tidak hanya terpusat di Pulau Jawa, tetapi menyentuh lapisan akar rumput di berbagai pelosok. Bantuan ini bukan untuk keluarga Istana, dan bukan pula untuk pesta pejabat. Sebagai warga negara di negara demokrasi, bersikap kritis itu sangat dianjurkan. Bahkan, kita wajib mengawasi jalannya pemerintahan. Namun, sasaran kritiknya harus bergeser pada hal yang substantif. Alih-alih termakan framing yang memelintir niat baik negara, mari kita tanyakan hal yang esensial: Apakah penyaluran sapi Banmas ini transparan? Apakah distribusinya tepat sasaran sampai ke tangan masyarakat yang benar-benar membutuhkan? Itulah bentuk pengawasan yang sehat dan mencerdaskan. Kita sangat boleh berbeda pandangan politik atau tidak sepakat dengan tokoh tertentu. Itu sah. Tetapi, jangan sampai sentimen dan kebencian membutakan logika kita, hingga kita ikut menolak atau menarasikan buruk sebuah program yang manfaatnya justru kembali secara nyata kepada masyarakat. Jadilah publik yang kritis, objektif, dan berakal sehat. 🇮🇩⚖️ #DemokrasiCerdas #KritikObjektif #BanmasPresiden #FaktaBicara #EdukasiPolitik #PrabowoSubianto #AkalSehat #BantuanRakyat #StopFraming #IndonesiaMaju

Reza
Reza
Open In TikTok:
Region: ID
Friday 29 May 2026 06:11:50 GMT
0
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @reza_kelana, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Em à, Có những điều tưởng chừng chỉ là thoáng qua… Chỉ một lần ánh mắt chạm nhau lâu hơn bình thường. Chỉ một lần trái tim lỡ nhịp giữa khoảnh khắc tưởng như vô tình. Chỉ một lần trái tim chậm một nhịp…một chút thôi. Vậy mà bấy nhiêu thôi đã đủ gieo vào lòng anh cả một miền thương nhớ mênh mang. Có những rung động đến rất khẽ. Không ồn ào, không tuyên bố, cũng chẳng hẹn ước tương lai. Chỉ là cảm giác bình yên đến lạ mỗi khi em đứng cạnh. Chỉ là một đoạn trò chuyện ngắn ngủi nhưng đủ sưởi ấm cả ngày dài. Tưởng chỉ là thoáng qua, nào ngờ lại sâu đậm đến thế. Anh đã từng nghĩ rằng rồi thời gian sẽ khiến mọi thứ nhạt đi. Nhưng hóa ra có những người càng xa lại càng nhớ, có những kỷ niệm càng cũ lại càng đau đáu trong lòng. Em đến nhẹ nhàng như một cơn gió, nhưng khi em rời đi, lại để lại trong anh cả một trời bão giông. Nhiều lần anh tự hỏi, nếu ngày ấy chúng ta can đảm hơn một chút, liệu câu chuyện này có một kết thúc khác không? Nếu anh nói ra những điều giấu kín trong lòng sớm hơn, nếu em ở lại thêm một đoạn đường, liệu chúng ta có trở thành một phần của nhau như những gì từng mong ước? Nhưng cuộc đời vốn không có chữ “nếu”. Có những người sinh ra để gặp gỡ, để thương nhau thật nhiều, rồi lặng lẽ đi ngang qua cuộc đời nhau như một định mệnh dang dở. Bây giờ, mỗi lần nhìn hoàng hôn buông xuống nơi cuối chân trời, anh lại nhớ đến em. Nhớ về những ngày từng có nhau trong những câu chuyện chưa kịp viết hết. Nhớ về một người từng khiến trái tim anh rung động theo cách dịu dàng nhất. Và nhớ về một mối duyên đẹp đến mức dù đã mất đi, anh vẫn không nỡ quên. Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là không còn được ở bên nhau. Mà là dù đã đi qua rất nhiều ngày tháng, anh vẫn giữ nguyên cảm giác ấy dành cho em. Vẫn thương em bằng tất cả những gì chân thành nhất. Vẫn nhớ em trong những chiều chạng vạng. Vẫn bất giác mỉm cười khi vô tình nghe lại một điều quen thuộc gợi về em. Hoàng hôn hôm nay rồi sẽ lại lỡ hẹn với chân trời. Còn chúng ta, sau tất cả, cũng lỡ hẹn với một đời bên nhau. Chỉ tiếc rằng, giữa muôn vàn người đi ngang cuộc đời này, người anh muốn cùng đi đến cuối con đường chính là em. Nhưng cuối cùng, em thì trở thành một ký ức đẹp, còn anh trở thành người đứng lại giữa những nhớ thương không tên, lặng lẽ nhìn cuộc tình mình tan vào phía cuối của một chiều hoàng hôn. ❤️ Viết cho những ngày tháng ấy… Anh nhớ em…!!! #kyucmangtenem #lamsaoquenduocem #nhoem #dd
Em à, Có những điều tưởng chừng chỉ là thoáng qua… Chỉ một lần ánh mắt chạm nhau lâu hơn bình thường. Chỉ một lần trái tim lỡ nhịp giữa khoảnh khắc tưởng như vô tình. Chỉ một lần trái tim chậm một nhịp…một chút thôi. Vậy mà bấy nhiêu thôi đã đủ gieo vào lòng anh cả một miền thương nhớ mênh mang. Có những rung động đến rất khẽ. Không ồn ào, không tuyên bố, cũng chẳng hẹn ước tương lai. Chỉ là cảm giác bình yên đến lạ mỗi khi em đứng cạnh. Chỉ là một đoạn trò chuyện ngắn ngủi nhưng đủ sưởi ấm cả ngày dài. Tưởng chỉ là thoáng qua, nào ngờ lại sâu đậm đến thế. Anh đã từng nghĩ rằng rồi thời gian sẽ khiến mọi thứ nhạt đi. Nhưng hóa ra có những người càng xa lại càng nhớ, có những kỷ niệm càng cũ lại càng đau đáu trong lòng. Em đến nhẹ nhàng như một cơn gió, nhưng khi em rời đi, lại để lại trong anh cả một trời bão giông. Nhiều lần anh tự hỏi, nếu ngày ấy chúng ta can đảm hơn một chút, liệu câu chuyện này có một kết thúc khác không? Nếu anh nói ra những điều giấu kín trong lòng sớm hơn, nếu em ở lại thêm một đoạn đường, liệu chúng ta có trở thành một phần của nhau như những gì từng mong ước? Nhưng cuộc đời vốn không có chữ “nếu”. Có những người sinh ra để gặp gỡ, để thương nhau thật nhiều, rồi lặng lẽ đi ngang qua cuộc đời nhau như một định mệnh dang dở. Bây giờ, mỗi lần nhìn hoàng hôn buông xuống nơi cuối chân trời, anh lại nhớ đến em. Nhớ về những ngày từng có nhau trong những câu chuyện chưa kịp viết hết. Nhớ về một người từng khiến trái tim anh rung động theo cách dịu dàng nhất. Và nhớ về một mối duyên đẹp đến mức dù đã mất đi, anh vẫn không nỡ quên. Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là không còn được ở bên nhau. Mà là dù đã đi qua rất nhiều ngày tháng, anh vẫn giữ nguyên cảm giác ấy dành cho em. Vẫn thương em bằng tất cả những gì chân thành nhất. Vẫn nhớ em trong những chiều chạng vạng. Vẫn bất giác mỉm cười khi vô tình nghe lại một điều quen thuộc gợi về em. Hoàng hôn hôm nay rồi sẽ lại lỡ hẹn với chân trời. Còn chúng ta, sau tất cả, cũng lỡ hẹn với một đời bên nhau. Chỉ tiếc rằng, giữa muôn vàn người đi ngang cuộc đời này, người anh muốn cùng đi đến cuối con đường chính là em. Nhưng cuối cùng, em thì trở thành một ký ức đẹp, còn anh trở thành người đứng lại giữa những nhớ thương không tên, lặng lẽ nhìn cuộc tình mình tan vào phía cuối của một chiều hoàng hôn. ❤️ Viết cho những ngày tháng ấy… Anh nhớ em…!!! #kyucmangtenem #lamsaoquenduocem #nhoem #dd

About