Bờm :
Có những điều trong đời, khi còn có thì không nhận ra giá trị. Đến khi mất rồi, mới hiểu đó là điều mình không bao giờ có lại được.
Tiếc nuối lớn nhất không phải là chia tay.
Mà là gặp được một người vô cùng đặc biệt, người khiến anh trở nên lặng hơn, thật hơn.
Nhưng lại không thể cùng nhau đi đến cuối con đường.
Em đồng hành cùng anh một đoạn.
Một đoạn không dài so với cả đời người, nhưng đủ để khắc sâu vào tim anh từng khoảnh khắc.
Đủ để sau này, mỗi khi nghe một bài hát cũ, đi ngang một con đường quen, hoặc vô tình thấy một điều rất nhỏ, anh vẫn nhớ đến em.
Còn anh thì nhớ em cả một đời.
Nhớ không cần ai biết.
Nhớ không cần ai hiểu.
Chỉ cần chính anh còn cảm nhận được là đủ.
Có những người sinh ra không phải để ở lại.
Họ đến để dạy ta thế nào là yêu sâu, yêu thật, rồi rời đi, để lại một khoảng trống mà không ai có thể thay thế.
Và nỗi đau lớn nhất không phải là mất họ. Mà là hiểu rất rõ ràng, dù có đau đến đâu, anh cũng không có quyền giữ họ lại bên mình.
Nếu một ngày nào đó, giữa những bộn bề của cuộc sống, em chợt nhớ đến anh. Anh mong khoảnh khắc ấy sẽ không làm em đau. Chỉ là một nhịp lặng rất khẽ trong tim. Còn với anh, chỉ cần đã từng có em trong đời, dù kết thúc thế nào, cũng đã là một điều không thể xóa.
Một ký ức rất sâu.
Rất thật. Và sẽ ở đó, cho đến tận cuối cuộc đời này, phải không em.🥺
2026-06-02 02:26:46