@user5018656708318:

sulaymon
sulaymon
Open In TikTok:
Region: TJ
Saturday 30 May 2026 20:56:01 GMT
89623
1038
18
349

Music

Download

Comments

its.elliner
its.elliner :
2026-05-31 20:11:14
4
fatima47537
🧸46🧸48🧸🫴🇹🇯 :
2026-06-01 11:36:24
1
faizuloev.shahrvl
Faizuloev SHahrvllo 1996 :
офарин
2026-06-02 18:06:20
0
chinese_.start
𝑪𝒉𝒊𝒏𝒆𝒔𝒆 𝒍𝒂𝒏𝒈𝒖𝒂𝒈? :
подписаться кнен взаимно под мекнм
2026-06-02 11:51:52
1
user908849449273
Фатьмагюль💞 :
уттиии кто разбил вам сердце 😅
2026-06-01 16:32:30
1
user185577817811
Гулнора Саидова :
хаёл мекунам дар хамачо хаст
2026-06-01 09:31:27
3
xikmatovvvvv
DOVUD HIKMATOV :
nomi muz chiyay brat?))
2026-06-02 06:49:58
0
madiiiiiiin36
𝐀𝐌𝐔 𝐎𝐃𝐀𝐌𝟒𝐀🫠🫶 :
🥹💔
2026-06-01 17:58:18
1
d199301
D🖤’ :
💔💔💔
2026-06-01 19:56:30
1
user2720361347585
Милашка :
🥺
2026-06-01 01:32:30
2
saidzodazakiya
zakiya🥰 :
🥰🥰🥰
2026-05-31 10:12:20
1
user59690918820110
музафар шохона :
💗💗💗💗💗
2026-06-02 08:57:57
0
user72442498085401
НАРГИС ШОЕВА :
😭😭😭
2026-06-02 01:48:16
0
halim__1111_
HALiM_1111 :
😢😢😢
2026-06-02 11:01:56
0
umma_art_tj
𝒰ℳℳ𝒜_𝒜ℛ𝒯 :
👍
2026-06-03 23:48:43
0
To see more videos from user @user5018656708318, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Vương Sở Khâm - một vận động viên mà người ta thường nhớ đến qua những pha giật bóng mãn nhãn và đôi mắt lạnh như băng trước bàn đấu - lại mang trên mình nhiều vết thương hơn bất cứ ai tưởng tượng. Anh từng phải dùng bó cơ cố định cho chân trái để giữ vững khả năng di chuyển trên sân. Mắt cá chân phải từng bong gân nghiêm trọng. Thậm chí, chấn thương ở khớp cánh tay trái từng bị chẩn đoán sai, khiến anh phải âm thầm chịu đựng suốt một thời gian dài trước khi được can thiệp. Người ta thấy một Vương Sở Khâm đầy bản lĩnh, nhưng ít ai biết anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, sức khỏe và cả những đêm đau đến không thể ngủ nổi chỉ để giữ lấy cơ hội cống hiến cho bóng bàn.  Chúng em thấy anh trên sân, vẫn là dáng người cao gầy, ánh mắt sắc lạnh, cú giật bóng dứt khoát như cắt đôi không khí. Chúng em thấy anh chiến đấu như một chiến binh bất bại, từng trận, từng điểm, không hề lùi bước. Nhưng chúng em không thấy tấm băng cố định dưới lớp áo thi đấu, không thấy chân anh tê cứng sau mỗi set đấu kéo dài, không thấy cánh tay trái anh run nhẹ khi bắt tay đối thủ sau trận - vì đau, và vì mệt. Chúng em không thấy anh thức trắng bao nhiêu đêm vì cơn đau âm ỉ nơi khớp vai bị chẩn đoán sai, cũng không biết anh từng phải cắn răng chịu đựng suốt nhiều tháng chỉ để không bỏ lỡ cơ hội thi đấu. Anh luôn im lặng, luôn nén lại những gì yếu mềm để đổi lấy một hình ảnh vững chãi trước hàng triệu ánh nhìn. Vậy nên, Vương Sở Khâm, rốt cuộc anh đã giấu đi bao nhiêu vết thương, bao nhiêu nỗi đau - chỉ để đứng thật vững dưới ánh đèn sân đấu? Và chúng em, những người ở phía sau khán đài, phải làm gì để xứng đáng với tất cả những điều anh đã hy sinh cho niềm kiêu hãnh mang tên bóng bàn?  Vậy thì rốt cuộc, một cái kết như thế nào mới xứng đáng cho những hy sinh ấy? Có lẽ không phải là một tấm huy chương, cũng không phải những tràng pháo tay. Mà là một lần được nhìn lại tất cả những gì anh đã trải qua - với niềm kiêu hãnh rằng mình đã sống trọn vẹn vì đam mê, và không có vết thương nào là vô nghĩa. Suy cho cùng cả thế giới mong anh thành công rực rỡ, chúng em chỉ mong anh được bình an, được là chính mình, không phiền muộn, không đau ốm, không chấn thương….  #wangchuqin #vươngsởkhâm #王楚钦
Vương Sở Khâm - một vận động viên mà người ta thường nhớ đến qua những pha giật bóng mãn nhãn và đôi mắt lạnh như băng trước bàn đấu - lại mang trên mình nhiều vết thương hơn bất cứ ai tưởng tượng. Anh từng phải dùng bó cơ cố định cho chân trái để giữ vững khả năng di chuyển trên sân. Mắt cá chân phải từng bong gân nghiêm trọng. Thậm chí, chấn thương ở khớp cánh tay trái từng bị chẩn đoán sai, khiến anh phải âm thầm chịu đựng suốt một thời gian dài trước khi được can thiệp. Người ta thấy một Vương Sở Khâm đầy bản lĩnh, nhưng ít ai biết anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, sức khỏe và cả những đêm đau đến không thể ngủ nổi chỉ để giữ lấy cơ hội cống hiến cho bóng bàn. Chúng em thấy anh trên sân, vẫn là dáng người cao gầy, ánh mắt sắc lạnh, cú giật bóng dứt khoát như cắt đôi không khí. Chúng em thấy anh chiến đấu như một chiến binh bất bại, từng trận, từng điểm, không hề lùi bước. Nhưng chúng em không thấy tấm băng cố định dưới lớp áo thi đấu, không thấy chân anh tê cứng sau mỗi set đấu kéo dài, không thấy cánh tay trái anh run nhẹ khi bắt tay đối thủ sau trận - vì đau, và vì mệt. Chúng em không thấy anh thức trắng bao nhiêu đêm vì cơn đau âm ỉ nơi khớp vai bị chẩn đoán sai, cũng không biết anh từng phải cắn răng chịu đựng suốt nhiều tháng chỉ để không bỏ lỡ cơ hội thi đấu. Anh luôn im lặng, luôn nén lại những gì yếu mềm để đổi lấy một hình ảnh vững chãi trước hàng triệu ánh nhìn. Vậy nên, Vương Sở Khâm, rốt cuộc anh đã giấu đi bao nhiêu vết thương, bao nhiêu nỗi đau - chỉ để đứng thật vững dưới ánh đèn sân đấu? Và chúng em, những người ở phía sau khán đài, phải làm gì để xứng đáng với tất cả những điều anh đã hy sinh cho niềm kiêu hãnh mang tên bóng bàn? Vậy thì rốt cuộc, một cái kết như thế nào mới xứng đáng cho những hy sinh ấy? Có lẽ không phải là một tấm huy chương, cũng không phải những tràng pháo tay. Mà là một lần được nhìn lại tất cả những gì anh đã trải qua - với niềm kiêu hãnh rằng mình đã sống trọn vẹn vì đam mê, và không có vết thương nào là vô nghĩa. Suy cho cùng cả thế giới mong anh thành công rực rỡ, chúng em chỉ mong anh được bình an, được là chính mình, không phiền muộn, không đau ốm, không chấn thương…. #wangchuqin #vươngsởkhâm #王楚钦

About