Khôi :
Chợt nhận ra giữa cõi tạm hư ảo, kẻ phàm trần cứ mãi ôm giữ lấy những hư danh như nắm cát trong lòng bàn tay, càng siết chặt càng trôi tuột giữa kẽ ngón vô hình. Ta đến với trần thế bằng hai bàn tay trắng, rồi khi mây tan khói toả cũng chẳng mang theo được chút bụi trần, vậy cớ sao phải run rẩy trước nỗi sợ mất mát? Sự đời vốn là dòng nước chảy xuôi, hữu hình mà hư ảo, mọi vật chất chỉ là khách qua đường ghé chân trú ngụ, chẳng thuộc về ai, cũng chẳng ai làm chủ được định mệnh. Kẻ sĩ chân chính lấy đất trời làm lồng lộng, lấy tâm không làm bến đỗ, buông bỏ chấp niệm để hồn nhẹ tựa cánh chim bằng cưỡi gió khơi xa. Sợ chi khi tay trắng hoàn trắng, sợ chi khi cái bóng của chính mình cũng sẽ tan vào hư vô, bởi lẽ, mất đi tất thảy mới là lúc ta thực sự sở hữu trọn vẹn tự do giữa càn khôn vĩnh cửu.
2026-05-31 14:47:28