Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@titi.ilu2408_: Cô giáo cầm tay nên nhảy hơi runnn 😆 ( Dc : @Hà Trứng nè ) #dancebar #trend #fyp #xuhuong #viral
Tiên Mèo 💋
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 31 May 2026 11:08:24 GMT
32495
1810
32
54
Music
Download
No Watermark .mp4 (
3.23MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
3.23MB
)
Watermark .mp4 (
3.23MB
)
Music .mp3
Comments
Mẹ Ơi, Na Đến! :
Hai nàng slay quá
2026-06-01 11:25:17
0
Nội Thất TIMHOME :
Đẹp quá B ơi🥰
2026-05-31 14:44:28
0
Nhỏ Nga Store :
C còn lịch trống k ạ
2026-06-01 05:29:00
0
Cặp út đôi :
Cuốn quá đi em
2026-05-31 15:14:20
0
Nga ở nhà đây 🫶🏻 :
Xỉuuu
2026-05-31 14:08:07
0
Shop Hoa Nhà Linh :
Có nhận học viên k ạ
2026-06-01 06:03:55
0
Hải Hải :
Nhảy cuốn quá chị ơi
2026-05-31 15:04:34
0
𝗡𝗚𝗢𝗖 𝗠𝗬 :
Cả 2 cô trò dáng mê xỉu
2026-06-01 08:58:48
0
Tồ Min 💋 :
Quấn quá trời
2026-06-02 23:56:39
0
Tẹc Ơii 🖤 :
Slay qa
2026-05-31 14:01:33
0
Tìm kiếm hottrend🔥 :
Slay quá 2 chị đẹp ơi
2026-06-01 05:03:54
0
Sop phương Dung :
Slay quá ạ nhảy nhìn mê quá
2026-05-31 13:40:48
0
Đồ xinh mỗi ngày 🛍️ :
Nhảy đẹp cuốn quá
2026-05-31 16:56:30
0
Thuỳ Dương Nè :
Nhìn ngoài bả đẹp xỉu
2026-05-31 14:34:05
0
@Trân DK :
ôi trời đã đẹp mà còn nhảy giỏi nữa
2026-05-31 14:39:11
0
𝑳𝒂𝑵𝒊 🦢 :
Thích xem c Tiên nhảy 🥰 cuốn kiểu gì í
2026-06-04 12:05:38
0
Em Hương rì viuuu👗👚🧥 :
Cuốn quâ c ơi. E xin info chiếc quần c mặc với ạ
2026-05-31 12:00:05
0
𝙬𝙚𝙞𝙞 🎀 :
Rồi ai là cô giáo-)))
2026-05-31 14:14:52
0
𝑵𝒈𝒐̣𝒄 𝑨𝒏𝒉 𝑵𝒆𝒆𝒆̀ 💓 :
Slay quá nàng ơi
2026-05-31 12:13:14
0
Hanh Mup :
Slay quá e bé ❤️❤️❤️
2026-05-31 13:36:17
0
H2000 :
Nhảy đẹp quá ah 2 nàng ơi
2026-05-31 12:15:40
0
Zhen Jin ✌🏻 :
Tiên nhảy đẹp
2026-06-07 15:06:09
0
Hà Trứng nè :
Có cho nắm đâu
2026-05-31 11:12:50
0
PhamQuyen11 :
C đóng háng rất dứt khoát:)
2026-05-31 11:10:11
0
Người Hướng Nội 🕊️ :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-05-31 13:52:01
0
To see more videos from user @titi.ilu2408_, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.
Cuộc hẹn đến như một cơn gió lạc mùa. Một tin nhắn ngắn, không đầu không cuối, chỉ hỏi: “Rảnh không? Gặp nhau nhé.” Tôi nhìn ví mình trước khi nhìn đồng hồ. Buổi chiều trôi chậm, những đồng tiền nằm im như biết nói dối. Tôi vẫn đi, vì đôi khi người ta không cần lý do để gặp nhau chỉ cần một vết nứt đủ lớn trong ngày. Quán nhỏ bên cạnh đường ray xe lửa, mùi rượu pha mùi khói thuốc như hai kẻ quen nhau từ kiếp trước. Bàn gỗ sờn cạnh cửa sổ, ánh đèn vàng mệt mỏi. Bạn tôi ngồi đó, dáng vẻ của một người từng trải, mắt sáng, cười không rộng mà sâu. Một cái gật đầu thay cho chào hỏi. Không ai hỏi dạo này ra sao. Những câu hỏi ấy thường làm người ta mệt. Ly đầu tiên chạm môi, cay nhưng ấm. Khói thuốc vẽ lên không trung những đường cong lười biếng. Tôi kể chuyện công việc đổ vỡ, những kế hoạch gãy giữa chừng, những buổi sáng thức dậy không biết mình đang chạy đi đâu. Bạn tôi nghe, không gật gù, không an ủi. Chỉ lặng lẽ rót thêm. Đến lượt bạn, câu chuyện rơi xuống bàn như những viên đá nhỏ: những thất bại được gói gọn trong giọng nói bình thản, những lựa chọn sai mà không còn đường sửa, những đêm dài hơn bình thường vì sợ ngủ sẽ mơ. Có những điều chưa từng nói với ai khác. Những bí mật cũ kỹ nằm sâu trong người, chỉ chờ một buổi tối có rượu và khói để được đặt xuống. Chúng tôi nói về gia đình, về những kỳ vọng không thành hình, về việc phải tỏ ra mạnh mẽ khi chẳng còn sức. Có lúc cả hai cùng im lặng, nghe tiếng quạt quay, nghe tiếng ly chạm bàn, nghe chính mình thở. Im lặng ấy không nặng nề, nó đủ rộng để đặt nỗi buồn vào, đủ ấm để không phải xấu hổ. Khi hóa đơn được đặt xuống, tôi đã biết trước. Tôi với tay, rồi dừng lại. Bạn tôi nhanh hơn, một động tác quen thuộc, gọn gàng. Không lời nhắc, không ánh nhìn trách móc. Chỉ là sự hiểu ngầm được luyện qua năm tháng. Tôi thấy cổ họng mình khô, không phải vì rượu. Và ở khoảnh khắc đó, tôi nhớ đến câu này, như một lời khắc vào xương: BẠN NỢ HỌ MỘT BỮA ĂN….KHÔNG BẠN KHÔNG NỢ BỮA ĂN NÀO CẢ. BẠN NỢ HỌ 1 ÂN TÌNH Ân tình ấy không nằm trong con số trên hóa đơn. Nó nằm trong cách người ta không hỏi, không phán xét, không đếm. Nằm trong việc có một nơi để ngồi xuống, có một người chịu nghe, và có một buổi chiều không cần phải chứng minh mình ổn. Chúng tôi ra về khi đêm vừa kịp tối. Khói thuốc tan dần ngoài hẻm, rượu để lại một vệt ấm trong ngực. Trước khi chia tay, bạn tôi nói: “Rồi sẽ ổn.” Không phải lời hứa, chỉ là một sự thật tạm thời để bám vào. Tôi gật đầu, biết rằng ngày mai vẫn khó, tiền vẫn thiếu, đời vẫn lắm ngóc ngách. Nhưng tôi cũng biết mình vừa được trả không phải bằng tiền mà bằng việc được ở cạnh một người hiểu mình trong đúng một buổi tối. RƯỢU & KHÓI. Có những cuộc hẹn không cứu được cuộc đời, nhưng đủ để cứu một ngày. Và thế là đủ.
🎶💜Con nước dòng rồi con nước lớn. A với e ở cùng một thôn. 🎶🌹@🇧🇯MINH ĐOÀN 1972🌹🌷
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy