@user3324250123624: 🇦🇪🦅🦅

عيال زايد 🇦🇪🦅
عيال زايد 🇦🇪🦅
Open In TikTok:
Region: IQ
Monday 01 June 2026 18:45:11 GMT
730
118
52
1

Music

Download

Comments

roz33671
Roz :
فدؤه ❤️🇸🇦
2026-06-04 09:57:21
0
a1n2aa
كحيله★☬༻ :
ذووق رااقي
2026-06-04 11:31:01
0
mirza.ali288
الورده البيضاء :
الف ععافيه@@
2026-06-04 13:20:07
0
moydi1780063655588
مُستبدة👑 :
مساء الورد والياسمين 💐💐💐
2026-06-01 19:18:50
0
w_8kt
رياحين الورد :
سلاَمآ علئ الطبيعه 🥰🥰
2026-06-03 01:42:21
0
akzrm
الشمريه 🇮🇶. shams :
بالعافية
2026-06-02 08:41:04
0
goodmorningtertyt
انيقه بأفكاري :
اهلآ وسهلآ بأولاد زايد ربي يحفظكم بحفظ الرحمن
2026-06-01 20:14:18
0
a_1_a_a.j
أوليـَڤيا | OLlVYA 🤍 :
مساء الخير
2026-06-01 20:56:26
0
lbi_m9
طارق :
حياك الله نورت
2026-06-04 21:31:38
0
user6179253155143
ديما :
بالعافيه🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-02 06:26:57
0
x_k_n_a_x_
قمر ال طائي🤍 :
🌹
2026-06-01 20:02:34
0
njm__aa
جبوريه 🌹 :
🌹
2026-06-01 20:15:29
0
lbi_m9
طارق :
🥰🥰🥰
2026-06-04 21:30:05
0
bgdad215
الشمريه ❤️ :
🌹🌹🌹
2026-06-04 15:29:22
0
user5201454817277
بنت العراق💫 :
🥰🥰🥰
2026-06-04 08:08:46
0
user9600151561391
🌹النادرة 🌹 :
🥰🥰🥰
2026-06-02 05:41:18
0
sil_a.2
🦁ســولا | Sola🦁 :
🥰❤️
2026-06-04 19:22:11
0
khalilkhalil5795
Mohamed Abo khalil :
🥰🥰🥰
2026-06-06 16:11:53
0
user2127274506593
ABCD :
☺️😊😉😉
2026-06-01 19:37:40
0
user4288743465326
نرجس2026 :
🥰🥰🥰🥰
2026-06-01 19:36:14
0
user603608057
Noor Ali :
🥰🥰🥰
2026-06-01 19:26:37
0
mirza.ali288
الورده البيضاء :
@
2026-06-06 20:01:01
0
To see more videos from user @user3324250123624, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Muốn nhìn thấu bản ngã, con người cuối cùng vẫn phải quay về đối diện với một sự thật rất khó chấp nhận: phần lớn đau khổ trong đời không đến từ thế giới bên ngoài, mà đến từ cách tâm mình phản ứng với thế giới ấy. Bản ngã luôn có thói quen hướng ra bên ngoài để tìm nguyên nhân. Hễ gặp tổn thương, nó lập tức muốn chỉ tay: “Tại người đó.” “Tại hoàn cảnh.” “Tại số phận.” Nó rất sợ phải nhìn vào chính mình. Bởi khoảnh khắc con người thật sự quay vào bên trong, rất nhiều ảo tưởng sẽ bắt đầu sụp đổ. Ta sẽ thấy rằng: người khác chỉ là cái cớ, còn nguồn gốc của giận dữ đã nằm sẵn trong tâm từ lâu. Hoàn cảnh chỉ là cơn gió, còn ngọn lửa bốc cháy dữ dội hay không lại nằm ở những thứ âm ỉ bên trong chính mình. Nếu trong tâm không có chấp niệm, lời nói của người khác sẽ không thể làm ta đau đến vậy. Nếu bên trong không có tham cầu, mất mát cũng không khiến ta tuyệt vọng đến vậy. Nếu cái “Tôi” không quá lớn, một chút va chạm cũng chẳng đủ biến thành oán hận. Nhưng bản ngã không muốn thấy điều đó. Nó thích cảm giác mình là nạn nhân. Vì khi còn xem mình là nạn nhân, nó vẫn giữ được quyền trách móc thế giới. Mà một người còn sống bằng trách móc sẽ không bao giờ thật sự tự do. Cho nên điều khó nhất trong đời không phải là thay đổi người khác. Mà là dừng toàn bộ sự phóng chiếu ra bên ngoài để nhìn thẳng vào chính mình. Thu lại những mũi tên oán trách. Ngưng đổ lỗi. Ngưng tự kể những câu chuyện rằng cuộc đời đã đối xử bất công với mình ra sao. Không phải để tự hành hạ bản thân. Cũng không phải để chìm trong mặc cảm tội lỗi. Bởi tự ghét bỏ mình vẫn chỉ là một hình thức khác của bản ngã. Cái thấy chân thật không tạo ra tự ti. Nó tạo ra tỉnh thức. Một sự tỉnh thức rất lặng lẽ nhưng sắc bén. Ta bắt đầu nhìn thấy rõ cách tâm mình vận hành: cách kỳ vọng sinh ra thất vọng, cách tham muốn sinh ra bất an, cách cái “Tôi” luôn muốn mọi thứ phải diễn ra theo ý mình. Và cũng từ đó, con người mới hiểu: nỗi đau lớn nhất không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở sự chống đối thực tại của bản ngã. Khi còn muốn cuộc đời phải khác đi, ta sẽ còn khổ. Khi còn muốn người khác phải hiểu mình, ta sẽ còn thất vọng. Khi còn cố bảo vệ cái “Tôi” của mình, ta sẽ còn chiến đấu không ngừng nghỉ với thế giới. Cho nên hành trình nhìn thấu bản ngã luôn là một hành trình cô độc và im lặng. Không còn những lời biện minh. Không còn những vở kịch tự thương hại. Không còn nhu cầu phải chứng minh mình đúng. Chỉ còn một cái nhìn rất sâu vào bên trong. Và trong khoảnh khắc con người thật sự nhận ra rằng: chính cấu trúc tâm lý của mình mới là nguồn gốc của phần lớn khổ đau, thì cái bóng mang tên bản ngã bắt đầu mất đi chỗ ẩn nấp. Nó bị kéo ra khỏi bóng tối bởi ánh sáng của sự nhận biết. Khi không còn ai để trách, không còn điều gì để đổ lỗi, tâm trí bỗng rơi vào một khoảng lặng rất sâu. Một khoảng lặng không còn chống đối. Không còn hơn thua. Không còn cố chứng minh điều gì nữa. Và chính trong sự tĩnh lặng ấy, con người lần đầu tiên chạm vào một thứ tự do chưa từng đến từ thế giới bên ngoài. Một sự tự do sinh ra khi cái “Tôi” luôn muốn kiểm soát mọi thứ bắt đầu tan đi. Giống như mặt hồ chỉ phản chiếu được bầu trời khi nó ngừng dao động. Tâm cũng vậy. Chỉ khi thôi chống lại thực tại, con người mới nhìn thấy được bản thể chân thật vốn luôn ở đó . #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
Muốn nhìn thấu bản ngã, con người cuối cùng vẫn phải quay về đối diện với một sự thật rất khó chấp nhận: phần lớn đau khổ trong đời không đến từ thế giới bên ngoài, mà đến từ cách tâm mình phản ứng với thế giới ấy. Bản ngã luôn có thói quen hướng ra bên ngoài để tìm nguyên nhân. Hễ gặp tổn thương, nó lập tức muốn chỉ tay: “Tại người đó.” “Tại hoàn cảnh.” “Tại số phận.” Nó rất sợ phải nhìn vào chính mình. Bởi khoảnh khắc con người thật sự quay vào bên trong, rất nhiều ảo tưởng sẽ bắt đầu sụp đổ. Ta sẽ thấy rằng: người khác chỉ là cái cớ, còn nguồn gốc của giận dữ đã nằm sẵn trong tâm từ lâu. Hoàn cảnh chỉ là cơn gió, còn ngọn lửa bốc cháy dữ dội hay không lại nằm ở những thứ âm ỉ bên trong chính mình. Nếu trong tâm không có chấp niệm, lời nói của người khác sẽ không thể làm ta đau đến vậy. Nếu bên trong không có tham cầu, mất mát cũng không khiến ta tuyệt vọng đến vậy. Nếu cái “Tôi” không quá lớn, một chút va chạm cũng chẳng đủ biến thành oán hận. Nhưng bản ngã không muốn thấy điều đó. Nó thích cảm giác mình là nạn nhân. Vì khi còn xem mình là nạn nhân, nó vẫn giữ được quyền trách móc thế giới. Mà một người còn sống bằng trách móc sẽ không bao giờ thật sự tự do. Cho nên điều khó nhất trong đời không phải là thay đổi người khác. Mà là dừng toàn bộ sự phóng chiếu ra bên ngoài để nhìn thẳng vào chính mình. Thu lại những mũi tên oán trách. Ngưng đổ lỗi. Ngưng tự kể những câu chuyện rằng cuộc đời đã đối xử bất công với mình ra sao. Không phải để tự hành hạ bản thân. Cũng không phải để chìm trong mặc cảm tội lỗi. Bởi tự ghét bỏ mình vẫn chỉ là một hình thức khác của bản ngã. Cái thấy chân thật không tạo ra tự ti. Nó tạo ra tỉnh thức. Một sự tỉnh thức rất lặng lẽ nhưng sắc bén. Ta bắt đầu nhìn thấy rõ cách tâm mình vận hành: cách kỳ vọng sinh ra thất vọng, cách tham muốn sinh ra bất an, cách cái “Tôi” luôn muốn mọi thứ phải diễn ra theo ý mình. Và cũng từ đó, con người mới hiểu: nỗi đau lớn nhất không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở sự chống đối thực tại của bản ngã. Khi còn muốn cuộc đời phải khác đi, ta sẽ còn khổ. Khi còn muốn người khác phải hiểu mình, ta sẽ còn thất vọng. Khi còn cố bảo vệ cái “Tôi” của mình, ta sẽ còn chiến đấu không ngừng nghỉ với thế giới. Cho nên hành trình nhìn thấu bản ngã luôn là một hành trình cô độc và im lặng. Không còn những lời biện minh. Không còn những vở kịch tự thương hại. Không còn nhu cầu phải chứng minh mình đúng. Chỉ còn một cái nhìn rất sâu vào bên trong. Và trong khoảnh khắc con người thật sự nhận ra rằng: chính cấu trúc tâm lý của mình mới là nguồn gốc của phần lớn khổ đau, thì cái bóng mang tên bản ngã bắt đầu mất đi chỗ ẩn nấp. Nó bị kéo ra khỏi bóng tối bởi ánh sáng của sự nhận biết. Khi không còn ai để trách, không còn điều gì để đổ lỗi, tâm trí bỗng rơi vào một khoảng lặng rất sâu. Một khoảng lặng không còn chống đối. Không còn hơn thua. Không còn cố chứng minh điều gì nữa. Và chính trong sự tĩnh lặng ấy, con người lần đầu tiên chạm vào một thứ tự do chưa từng đến từ thế giới bên ngoài. Một sự tự do sinh ra khi cái “Tôi” luôn muốn kiểm soát mọi thứ bắt đầu tan đi. Giống như mặt hồ chỉ phản chiếu được bầu trời khi nó ngừng dao động. Tâm cũng vậy. Chỉ khi thôi chống lại thực tại, con người mới nhìn thấy được bản thể chân thật vốn luôn ở đó . #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About