@martiibu: Este cierre de chisme es el que necesitaba para seguir con mi vida. Gracias TikTok España por estos chismes mañaneros

Marta Oliete
Marta Oliete
Open In TikTok:
Region: ES
Tuesday 02 June 2026 06:15:42 GMT
351417
43129
278
3861

Music

Download

Comments

aannaclbi7
🦁 :
yo viendo el vídeo d sofía la entiendo la verdad
2026-06-02 10:47:38
2354
luuciprez
Lucía 🩵 :
Nos estamos olvidando de que Sofía tenía novio
2026-06-02 10:17:13
462
vidal.makeup
ISRAEL VIDAL🔥 :
El “perdón por llamarte amiga” me ha dolido
2026-06-02 15:43:41
620
kairostochi
nere💌 :
PORFIN ALGUIEN LO DICE DIOSS
2026-06-02 11:24:23
827
jooaan15
jooaan15 :
Siempre team Sofia
2026-06-02 08:49:47
396
jennifer_or
𝑱𝒆𝒏𝒏𝒊𝒇𝒆𝒓🍒 :
Yo amo a Fabiana y su contenido pero la verdad es que le doy toda la razón a Sofía
2026-06-02 12:17:10
1140
estelaamoros
Estela Amorós :
Empatía básica
2026-06-02 16:38:29
141
userrrrrrrrrrrrr855
🎀 :
Y durmiendo en su casa jaaja
2026-06-02 09:32:32
315
mlll193
mlll193 :
piensas exactamente como yo
2026-06-02 09:53:05
261
izanasanchez
Izana Sánchez :
No encuentro razones para darle la razón a Fabiana
2026-06-03 14:11:20
73
karolgirld
Karol :
y la gente sigue pensando que es solo por el ex 😭😭
2026-06-02 14:16:35
74
lolytatg
Loly Tuñon Goy :
Tiene razón sofia 👏
2026-06-02 16:45:37
32
marinatorres__
Marina Torres ✨ :
GRACIAS TÍA
2026-06-03 06:52:30
27
_andreeea94
Andrea :
Da igual si es hermana de A o de B, es el hecho de que ella dijese nunca se liaría con él y lo hizo
2026-06-03 12:25:32
21
martiibu
Marta Oliete :
Oye que yo no conozco ni a una ni la otra y soy consumidora de contenido de las dos. Simplemente me pongo en la piel de Sofía y la entiendo, pero eso no significa que me caiga mal Fabiana , simplemente creo que hizo mal y con una disculpa a Sofía pues ya bastaría , todos nos equivocamos.
2026-06-02 09:23:06
1984
sansabooks
Sansabooks🦋📚 :
Más razón que un santo
2026-06-02 11:30:21
159
pauulaortizz_
Pauli :
Totalmente de acuerdo
2026-06-02 10:34:35
45
juliakordero
555 :
toda la razón
2026-06-02 11:44:28
44
cinnamongirl_lara
cinnamongirl_lara :
Ya no es solo eso, es el hecho de que Fabiana le comentaba cosas como “ fan de tu relación”, o así y que no haría nunca eso..etc
2026-06-02 08:49:42
634
To see more videos from user @martiibu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày tôi lập fanpage  Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.
Ngày tôi lập fanpage Rượu & Khói này, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một cái neo, một chỗ để buộc mình lại với đời bằng vài chai rượu ngon, vài câu chuyện cũ, đủ để kiếm sống, đủ để không trôi hẳn đi giữa những ngày rỗng ruột. Tôi không ngờ có lúc nó lại trở thành nơi duy nhất tôi dám nói thật với chính mình. Ở đây, chẳng ai biết tôi là ai. Không khuôn mặt, không quá khứ, không ai hỏi han cho có, cũng không ai chờ đợi tôi phải ổn. Ở đây, tôi có thể viết ra những suy nghĩ mà ngoài đời tôi chưa từng dám thừa nhận, rằng có những ngày tôi không chắc mình còn đang sống hay chỉ đang cố gắng thoi thóp tồn tại qua từng giờ một. Cuộc sống của tôi dạo này giống như một chai rượu bị để quên nắp, không đủ nồng để say, cũng không đủ nguyên vẹn để giữ lại. Mỗi ngày trôi qua nhẹ hều, nhưng cộng dồn lại thì nặng đến mức nhiều lúc tôi thấy ngực mình không thở nổi. Tôi vẫn sinh hoạt, vẫn nói chuyện, vẫn xuất hiện như một người bình thường, nhưng bên trong thì mọi thứ đang rút dần, chậm rãi và im lặng, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là lạnh và trống. Khi đang viết những dòng này cho chính mình, tin nhắn của một người anh nhắn tới làm tôi bật khóc ngay khi đọc. Vốn dĩ khóc với tôi là điều gần như không thể, vì bản chất lỳ đã nằm sẵn trong máu. Tôi quen nuốt mọi thứ vào trong, quen tỏ ra cứng cỏi, quen im lặng cho qua chuyện. Vậy mà chỉ một câu hỏi rất bình thường, rất tử tế, lại đủ làm tôi vỡ ra như một cái ly mẻ đã cố đứng quá lâu. Lúc đó tôi mới nhận ra, có lẽ mình mệt thật rồi, mệt đến mức chỉ cần một chút quan tâm cũng đủ khiến tôi không còn chống đỡ nổi. Tôi biết ơn những người đã giúp tôi trong những lúc tôi chẳng còn gì ngoài sự kiệt quệ. Những sự giúp đỡ không cần ghi nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất lâu, bởi nhờ họ tôi vẫn còn đứng đây, chưa biến mất khỏi cuộc đời này. Tôi biết ơn những quán cà phê đã cho tôi ngồi lại trong những buổi chiều tôi không biết phải đi đâu, những lúc tôi chỉ ngồi lì ở đó, nhìn ly cà phê nguội dần theo thời gian. Không ai đuổi, không ai hỏi, chỉ cần cho tôi một chỗ để tồn tại mà không phải giải thích. Tôi cũng biết ơn những quán bia vỉa hè, những đêm ngồi đến khuya, bia nhạt dần, người cũng lặng dần. Ở đó, tôi được buồn một cách rất đời, được thức cùng bóng đêm mà không thấy mình quá lạc loài. Ít nhất, giữa tiếng xe thưa dần và những chiếc bàn nhựa xô lệch, tôi không cảm thấy mình là một kẻ dư thừa. Có thể tôi không sống giỏi, nhưng tôi đã cố sống tử tế trong khả năng rạn vỡ của mình. Tôi mang theo rất nhiều món nợ không ghi thành giấy: ân tình, lòng tốt và những lời cảm ơn chưa kịp nói. Nếu có lúc tôi im lặng hơn thường ngày, xin đừng nghĩ tôi quên, chỉ là tôi đang cố để không gục xuống thêm lần nữa. Thôi thì lần nữa xin được cảm ơn mọi người, những gì còn nợ lại không bằng cách này sẽ có cách khác sẽ trả lại cho mọi người.

About