@amxrrr3: i love these rap battles ngl #rapbattle #deltarune #undertale #fyp #tobyfox

Amor💕
Amor💕
Open In TikTok:
Region: CH
Tuesday 02 June 2026 22:10:24 GMT
325154
68340
520
3760

Music

Download

Comments

_starlightsscarletmask_
ScarletMask :
Undynes one is fucking INSANE
2026-07-09 15:11:49
9556
ratkillrr
Ratkillrr_ :
why is undyne popping ult on her first line😭
2026-07-09 18:27:05
4767
solidandmaybesnake
john asymslop :
did undyne say.. SOUL SURVIVOR????
2026-07-10 08:10:33
620
alicemdedits
JJ edits :
undynes FIRST VERSE btw
2026-07-09 18:09:51
494
shawn.the.bot1
shawn.the.bot1 :
She’s 17 Scott
2026-07-09 20:38:52
3516
sumstoopidcreator
Sumrandomguy :
BERDLY BERDLY BABY C-C-C-CROWD PLEASER 🗣️🗣️🗣️🔥🗣️🔥🗣️🔥🗣️🔥🗣️🔥🗣️
2026-07-08 03:24:58
1471
_aprilxd
⋆°⋆ :
is it bad to say I started to play deltarune cuz of the berdly rap
2026-07-09 18:33:36
373
nolisboner
GlassMaker :
susie Lost that one ngl dude
2026-07-10 15:48:48
5
frenchiethebuttler
frenchiesman217 :
Berdly’s verses are weirdly really quotable
2026-07-10 00:38:03
561
thedeadliestsinner
💙 Sam 💙 :
nobody ever adds “theres no room left in kris’ party, but theres plenty in yours” that ended tobias INSTANTLY idc
2026-07-06 08:33:06
392
theofficialcolourgreen
Green :
Mind you, Scott's comeback to that was "you smell like apples". What the fuck does that even mean, Scott Pilgrim?
2026-07-06 13:09:05
2776
v4gv3
VaguePOVs 🇵🇭 :
Susie’s “No L’s” line is clever
2026-07-09 20:36:37
526
user8677166816223
Soul :
Well sans DID say he doesn’t understand why people don’t use their strongest attack first
2026-07-06 15:26:15
987
springtronic
springtronic (vaders lovebug) :
I noticed in the Vox vs Tenna battle how in his second verse, after Vox insulted him, Tenna gave himself a little pep talk (“I may not have the brightest of RGB, but i’d say you’re far from a SMART TV!”) before growing again and gaining his confidence back. During his last verse, affer Vox threatend to end the game entirely, he grew to his largest size and held nothing back. HE decides when the game ends.
2026-07-09 19:15:20
119
yeah_boy_and_dollface
yeah boy and doll face :
kris was popping ult the entire song
2026-07-09 20:23:49
183
harryboigamer
harry boi :
Undyne VA should do a rap battle as Naruto
2026-07-09 23:39:48
78
handhanzo
Hand Hanzo :
Undyne did not have to do my boy like that 😂
2026-07-10 01:32:09
34
chezball_z
spagattifart :
undyne was playing NO games 😭😭💔💔
2026-07-10 10:41:29
16
kadendfizycola
KaidenFC :
Undynes first lines btw
2026-07-07 23:09:24
63
your__favorite__husband
Adrian’s #1 stroker 😮‍💨 :
THE GAME ISNT OVERRRR
2026-07-10 03:59:24
52
To see more videos from user @amxrrr3, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày ấy, Tử Du hỏi Khổng Tử: “Thưa Thầy, thế nào mới là Hiếu?” Khổng Tử chỉ đáp một câu khiến người đời suy ngẫm suốt hơn hai nghìn năm: “Nếu chỉ nuôi dưỡng… thì chó ngựa cũng được người ta nuôi.” Nhiều người nghe mà khó hiểu. Từ trước đến nay, ai cũng nghĩ rằng chỉ cần lo cho cha mẹ đủ cơm ăn áo mặc, đủ thuốc thang khi đau yếu, đủ chỗ ở lúc tuổi già… như vậy đã là trọn chữ Hiếu. Vậy vì sao Khổng Tử lại đem con người đặt cạnh chó ngựa? Ông đâu phủ nhận sự phụng dưỡng. Điều ông muốn nói là: phụng dưỡng chỉ là phần bên ngoài, còn Hiếu chân thật nằm ở phần bên trong của tấm lòng. Một thời gian sau, Tử Hạ cũng hỏi đúng câu ấy. Lần này, Khổng Tử chỉ nói hai chữ: “Sắc nan.” Cái khó nhất… là giữ được sắc mặt. Đến đây, hai cuộc đối thoại mới ghép lại thành một chữ Hiếu trọn vẹn. Tử Du được dạy rằng: chỉ phụng dưỡng thôi vẫn chưa đủ. Tử Hạ được dạy rằng: ngay cả khi đã phụng dưỡng chu toàn, cũng chưa chắc đã là Hiếu. Bởi có người chăm sóc cha mẹ rất đầy đủ, nhưng mỗi lời đáp lại đều cộc cằn. Mỗi lần trở về đều vội vã. Mỗi ánh mắt đều mang theo sự miễn cưỡng. Đến khi cha mẹ già yếu hơn, đi chậm hơn, nhớ trước quên sau, lặp đi lặp lại cùng một câu chuyện… điều bị thử thách không còn là tiền bạc, mà là sự kiên nhẫn và lòng kính yêu. Khi ấy, ta còn đủ bình thản để lắng nghe không? Còn đủ ôn hòa để đáp lại không? Hay trong lòng đã vô tình xem đấng sinh thành là một gánh nặng? Đó mới là điều Khổng Tử gọi là “Sắc nan”. Không khó ở đôi tay. Mà khó ở tấm lòng. Không khó vì thiếu điều kiện. Mà khó vì năm tháng rất dễ làm con người quên mất sự kính yêu thuở ban đầu. Trong Nho gia Hiếu không chỉ là một chuẩn mực đạo đức. Đó là gốc của chữ Nhân. Người còn giữ được lòng kính với cha mẹ mới biết kính người trên, thương người dưới và đối đãi với thiên hạ bằng nhân nghĩa. Nếu ngay nơi gần gũi nhất mà lòng đã phai nhạt, thì lòng tốt dành cho người xa rất dễ chỉ còn là hình thức. Trong Phật gia Hành động thiện mà trong tâm còn oán, còn sân, còn kể công thì phước chưa trọn. Cúng dường cha mẹ không chỉ ở vật chất, mà còn ở tâm cung kính và lòng biết ơn. Trong Đạo gia Chữ Hiếu là sự thuận theo cội nguồn. Người có đạo không xem việc phụng dưỡng là công lao để kể, bởi nhớ nguồn và kính thuận đã trở thành khí chất tự nhiên. Đến đây mới hiểu Điều Khổng Tử muốn dạy không phải là làm sao nuôi cha mẹ tốt hơn. Mà là làm sao để cha mẹ, trong những năm tháng cuối đời, chưa từng cảm thấy mình là gánh nặng của con cái. Bởi điều khiến con người day dứt nhất sau này không phải là chưa kiếm đủ tiền để báo hiếu. Mà là đã có đủ mọi thứ… nhưng không còn cơ hội để nói một lời kính yêu với đấng sinh thành. Nuôi cha mẹ là bổn phận của người làm con. Giữ để cha mẹ mỗi ngày đều cảm nhận được mình vẫn được yêu thương, được kính trọng và được an lòng… mới là đạo của chữ Hiếu. Và nhìn sâu hơn nữa, Hiếu không nằm ở mâm cơm đầy hay căn nhà rộng, mà nằm ở chỗ khi ta bước vào nhà, cha mẹ cảm thấy lòng mình được ấm lại. Đó không chỉ là đạo của người quân tử. Đó còn là bài học mà một đời người phải học cho đến hơi thở cuối cùng.#tinhthuc #chualanhtamhon #phatphapnhiemmau #nhanquabadoi #giacngochantam
Ngày ấy, Tử Du hỏi Khổng Tử: “Thưa Thầy, thế nào mới là Hiếu?” Khổng Tử chỉ đáp một câu khiến người đời suy ngẫm suốt hơn hai nghìn năm: “Nếu chỉ nuôi dưỡng… thì chó ngựa cũng được người ta nuôi.” Nhiều người nghe mà khó hiểu. Từ trước đến nay, ai cũng nghĩ rằng chỉ cần lo cho cha mẹ đủ cơm ăn áo mặc, đủ thuốc thang khi đau yếu, đủ chỗ ở lúc tuổi già… như vậy đã là trọn chữ Hiếu. Vậy vì sao Khổng Tử lại đem con người đặt cạnh chó ngựa? Ông đâu phủ nhận sự phụng dưỡng. Điều ông muốn nói là: phụng dưỡng chỉ là phần bên ngoài, còn Hiếu chân thật nằm ở phần bên trong của tấm lòng. Một thời gian sau, Tử Hạ cũng hỏi đúng câu ấy. Lần này, Khổng Tử chỉ nói hai chữ: “Sắc nan.” Cái khó nhất… là giữ được sắc mặt. Đến đây, hai cuộc đối thoại mới ghép lại thành một chữ Hiếu trọn vẹn. Tử Du được dạy rằng: chỉ phụng dưỡng thôi vẫn chưa đủ. Tử Hạ được dạy rằng: ngay cả khi đã phụng dưỡng chu toàn, cũng chưa chắc đã là Hiếu. Bởi có người chăm sóc cha mẹ rất đầy đủ, nhưng mỗi lời đáp lại đều cộc cằn. Mỗi lần trở về đều vội vã. Mỗi ánh mắt đều mang theo sự miễn cưỡng. Đến khi cha mẹ già yếu hơn, đi chậm hơn, nhớ trước quên sau, lặp đi lặp lại cùng một câu chuyện… điều bị thử thách không còn là tiền bạc, mà là sự kiên nhẫn và lòng kính yêu. Khi ấy, ta còn đủ bình thản để lắng nghe không? Còn đủ ôn hòa để đáp lại không? Hay trong lòng đã vô tình xem đấng sinh thành là một gánh nặng? Đó mới là điều Khổng Tử gọi là “Sắc nan”. Không khó ở đôi tay. Mà khó ở tấm lòng. Không khó vì thiếu điều kiện. Mà khó vì năm tháng rất dễ làm con người quên mất sự kính yêu thuở ban đầu. Trong Nho gia Hiếu không chỉ là một chuẩn mực đạo đức. Đó là gốc của chữ Nhân. Người còn giữ được lòng kính với cha mẹ mới biết kính người trên, thương người dưới và đối đãi với thiên hạ bằng nhân nghĩa. Nếu ngay nơi gần gũi nhất mà lòng đã phai nhạt, thì lòng tốt dành cho người xa rất dễ chỉ còn là hình thức. Trong Phật gia Hành động thiện mà trong tâm còn oán, còn sân, còn kể công thì phước chưa trọn. Cúng dường cha mẹ không chỉ ở vật chất, mà còn ở tâm cung kính và lòng biết ơn. Trong Đạo gia Chữ Hiếu là sự thuận theo cội nguồn. Người có đạo không xem việc phụng dưỡng là công lao để kể, bởi nhớ nguồn và kính thuận đã trở thành khí chất tự nhiên. Đến đây mới hiểu Điều Khổng Tử muốn dạy không phải là làm sao nuôi cha mẹ tốt hơn. Mà là làm sao để cha mẹ, trong những năm tháng cuối đời, chưa từng cảm thấy mình là gánh nặng của con cái. Bởi điều khiến con người day dứt nhất sau này không phải là chưa kiếm đủ tiền để báo hiếu. Mà là đã có đủ mọi thứ… nhưng không còn cơ hội để nói một lời kính yêu với đấng sinh thành. Nuôi cha mẹ là bổn phận của người làm con. Giữ để cha mẹ mỗi ngày đều cảm nhận được mình vẫn được yêu thương, được kính trọng và được an lòng… mới là đạo của chữ Hiếu. Và nhìn sâu hơn nữa, Hiếu không nằm ở mâm cơm đầy hay căn nhà rộng, mà nằm ở chỗ khi ta bước vào nhà, cha mẹ cảm thấy lòng mình được ấm lại. Đó không chỉ là đạo của người quân tử. Đó còn là bài học mà một đời người phải học cho đến hơi thở cuối cùng.#tinhthuc #chualanhtamhon #phatphapnhiemmau #nhanquabadoi #giacngochantam

About