Kiếp Rêu Xanh :
Thương Thầm Cô Lái Đò:
Có những mối tình trong đời không bắt đầu bằng những lời hẹn ước ngọt ngào, cũng chẳng có những đóa hoa hay ánh nến lung linh. Nó chỉ đơn giản bắt đầu từ một lần vô tình gặp gỡ, từ một ánh mắt lướt qua rồi ở lại mãi trong tim người thương. Ngày ngày bước lên chuyến đò quen thuộc, giữa dòng sông hiền hòa mang theo phù sa và những đám lục bình trôi lặng lẽ, lòng anh lại xao động vì bóng hình cô lái đò dịu dàng. Tiếng mái chèo khua nhẹ trên mặt nước như gõ nhịp vào trái tim đang thầm yêu mà chẳng dám ngỏ.
Tình yêu đôi khi lạ lắm. Chỉ một nụ cười cũng đủ làm người ta nhớ cả một đời, chỉ một dáng người đứng giữa bến sông cũng khiến bao đêm thao thức. Anh thương cô lái đò không phải vì vẻ đẹp kiêu sa, mà bởi nét chân quê mộc mạc, bởi giọng nói dịu dàng như câu hò vang lên giữa chiều sông nước. Thế nhưng, càng thương lại càng sợ. Sợ một ngày con đò ấy sẽ đưa duyên em sang một bến khác, sợ người mình thương sẽ thuộc về một người khác, còn mình mãi là kẻ đứng bên này bờ nhớ nhung trong lặng lẽ.
Có những đêm trăng sáng soi bóng xuống mặt sông, anh ngồi một mình nghe tiếng nước vỗ vào mạn bờ mà lòng ngổn ngang trăm nỗi. Anh tự hỏi không biết ở phía bên kia, cô lái đò có một lần nào nghĩ đến mình hay không. Có hiểu rằng nơi đây có một người đang ngày ngày mong ngóng, đang cất giữ hình bóng em trong từng nhịp thở. Tình cảm ấy giống như hoa lục bình lênh đênh theo dòng nước, mong manh nhưng bền bỉ, trôi mãi giữa cuộc đời mà vẫn mang trong mình một sắc tím thủy chung.
Rồi thời gian có thể làm đổi thay nhiều điều, những bến đò xưa có thể vắng bóng người qua lại, những con nước cũng có lúc đầy vơi. Nhưng ký ức về một người con gái chèo đò năm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người thương thầm. Bởi có những tình yêu không cần được đáp lại vẫn đẹp đến nao lòng. Nó đẹp bởi sự chân thành, bởi những nhớ thương âm thầm không vụ lợi, và bởi mỗi khi nhớ về, lòng người lại nghe vang đâu đây câu hò năm cũ, cùng hình bóng cô lái đò dịu dàng đang chầm chậm đưa con đò đi giữa dòng sông của những tháng năm không thể nào quên…
2026-06-05 00:07:01