đẹp gái còn yêu nước. :
hồi nhỏ mình cứ nghĩ rằng sau này lớn lên rồi, mình sẽ được đi đây, đi đó. Được khám phá thế giới ngoài kia mà không cần nghĩ ngợi điều gì, không bị ba mẹ la rầy hay khó chịu mỗi lần đi xa nữa. Nhưng mà sau khi lớn lên, hiểu được ý nghĩa sau mỗi lần la rầy rồi, mình lại cảm thấy buồn. Mình đủ lớn để hiểu được mọi vấn đề, hành động mà mình làm, nhưng mà đôi khi mình lại cảm giác mình không thể vượt qua được ấy, mình hụt hẫng, khó chịu và rất là ức luôn. Nhỏ giờ mình không có tâm sự với mẹ, mình chưa bao giờ kể ra cái nỗi lòng của mình với mẹ cả. Giờ lớn rồi mình lại càng cảm giác không muốn kể cho mẹ của mình một chút xíu nào cả. Đôi khi mình bất lực lắm, một vấn đề nho nhỏ mà mình không giải quyết được, một cơ hội để mình tiến xa hơn mà mình cũng bỏ lỡ nữa. Mình thật sự không cam lòng, mình không muốn bản thân cứ phải thụt lùi về sau như vậy. Mình cũng có cố gắng mà, mình đang rất cố gắng luôn ấy. Nhưng, mỗi lần làm một cái gì đó không được, mình lại day dứt, bây giờ mình mông lung quá. Không biết con đường mình chọn có phải không, có đúng với kì vọng, tương lai không nữa.
2026-06-05 08:09:24