@renny__1023: 从黑名单里移出,证明我放下了,然而从wx里删除,证明我给这段感情画上了句号,从此,你我便是路人,情出自愿,不谈亏欠,我们终究成了最熟悉的陌生人… 𓍼𓍼𓍼𓍼 Bỏ anh khỏi danh sách đen, chứng tỏ em đã buông bỏ rồi. Nhưng xóa anh khỏi WeChat, lại là lúc em đặt dấu chấm hết cho đoạn tình cảm này. Từ nay về sau, anh và em chỉ còn là những người xa lạ lướt qua đời nhau. Yêu là tự nguyện, nên chẳng oán trách hay nợ nần gì nhau. Cuối cùng, chúng ta vẫn trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất... #nhactrung #nhachoa #lyrics #TrongMongNgoaiMongDeuLaAnh #梦里梦外都是你

𝙎𝙞𝙧𝙚𝙣
𝙎𝙞𝙧𝙚𝙣
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 03 June 2026 11:54:58 GMT
64473
3781
15
199

Music

Download

Comments

monkeys.d.luffy969
Shi Hao :
song name
2026-06-05 00:11:01
0
hang0906978
H 🇹🇼🇻🇳 :
Tạm biệt 🥲
2026-06-11 14:32:36
1
nhi58541
Ruan Yulanxiang :
nhớ quá trời, ma k làm gi dc
2026-06-12 15:23:29
1
luyen_lg
Thu Luyệnnnn :
Lần chia tay cuối cùng 😌
2026-06-17 10:40:05
1
choem226
Gã 30+ :
Nhớ e
2026-06-05 08:03:08
1
haoanh59238
Nhỏ nhỏ :
[Nhãn dán]
2026-06-09 02:18:33
0
babiiu05
Di An 🍓 :
Nhớ người cũ the…
2026-06-04 01:57:44
1
tieutran.92
༺ᥫ᭡.ɦℴàทջྀི🎧ྀིทɦâท.➴༻ :
hát hay quá
2026-06-06 09:08:56
1
minh.tuyn221
Minh Tuyền :
❤️
2026-06-08 02:11:20
0
qin167
丝丝 :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-04 12:26:47
0
kuns9888
Kuns🥰 :
🥰🥰🥰
2026-06-03 20:11:27
0
ck3leong
🇲🇾🇲🇾 Ck3Leong 🇲🇾🇲🇾 :
❤️❤️❤️
2026-06-03 17:47:58
0
phngtriu342
Ph Ương :
🥰🥰🥰
2026-07-03 17:16:17
0
To see more videos from user @renny__1023, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tại bệnh viện tâm thần, Eom Seonghyeon là một sự tồn tại kỳ lạ. Cậu ta không giống những người khác, không gào thét vô cớ, không đập phá điên loạn, cũng chẳng nói lấy một lời. Ngày qua ngày, Seonghyeon chỉ im lặng, ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế cũ kỹ, đôi mắt trong veo nhưng vô hồn cứ ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Trong đôi mắt ấy dường như luôn mang theo một tia hy vọng mong manh, mòn mỏi tìm kiếm một bóng hình nào đó đã tan vào mây trời Hôm nay khác với mọi ngày, các bác sĩ đưa cậu đi thăm mộ người thân. Giữa bầu trời mùa thu âm u, xám xịt, đứng trước tấm bia mộ lạnh lẽo khắc tên Ahn Keonho, vẻ tĩnh lặng của Seonghyeon bắt đầu nứt vỡ Cậu nhẹ nhàng đặt bó hoa hướng dương vàng rực rỡ xuống chân bia mộ, đôi bàn tay gầy gò, run rẩy chạm lên tấm ảnh. Ahn Keonho người cậu yêu nhất, người cậu thương đến tận xương tủy. Anh từng là một chàng trai rực rỡ như nắng hạ, với nụ cười có thể sưởi ấm cả mùa đông và đôi vai rộng lớn luôn là chỗ dựa duy nhất của cậu, nhưng giờ đây, tất cả những gì còn lại chỉ là một tấm đá vô tri và cái tên lạnh ngắt
Tại bệnh viện tâm thần, Eom Seonghyeon là một sự tồn tại kỳ lạ. Cậu ta không giống những người khác, không gào thét vô cớ, không đập phá điên loạn, cũng chẳng nói lấy một lời. Ngày qua ngày, Seonghyeon chỉ im lặng, ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế cũ kỹ, đôi mắt trong veo nhưng vô hồn cứ ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Trong đôi mắt ấy dường như luôn mang theo một tia hy vọng mong manh, mòn mỏi tìm kiếm một bóng hình nào đó đã tan vào mây trời Hôm nay khác với mọi ngày, các bác sĩ đưa cậu đi thăm mộ người thân. Giữa bầu trời mùa thu âm u, xám xịt, đứng trước tấm bia mộ lạnh lẽo khắc tên Ahn Keonho, vẻ tĩnh lặng của Seonghyeon bắt đầu nứt vỡ Cậu nhẹ nhàng đặt bó hoa hướng dương vàng rực rỡ xuống chân bia mộ, đôi bàn tay gầy gò, run rẩy chạm lên tấm ảnh. Ahn Keonho người cậu yêu nhất, người cậu thương đến tận xương tủy. Anh từng là một chàng trai rực rỡ như nắng hạ, với nụ cười có thể sưởi ấm cả mùa đông và đôi vai rộng lớn luôn là chỗ dựa duy nhất của cậu, nhưng giờ đây, tất cả những gì còn lại chỉ là một tấm đá vô tri và cái tên lạnh ngắt "Keonho... Keonho của em..." "Anh ơi... Anh đâu rồi?" Sự im lặng của nghĩa trang như liều thuốc kích thích mạnh mẽ nhất, Seonghyeon mất kiểm soát sau bao nhiêu ngày kìm nén. Cậu ta bắt đầu gào thét, đôi tay gầy guộc cào cấu vào nền đất lạnh, gương mặt xinh đẹp lấm lem nước mắt và bùn đất. Cậu khóc lóc, gào gọi tên anh đến khản đặc cả giọng, điên cuồng đập phá những vòng hoa xung quanh như muốn bắt thực tại này phải trả anh lại cho cậu. Lúc này đây trông cậu mới thực sự giống một "người điên" đúng nghĩa. Các bác sĩ chỉ đứng từ xa, xót xa nhìn cậu. Họ không ngăn cấm cậu đến đây, bởi họ thương hại cho người con trai xinh đẹp nhưng linh hồn đã vỡ tan tành theo sau cái chết của người thương. Các bác sĩ dẫn cậu đến bên một cây đại cầm, nằm hiu quạnh nơi góc sảnh. Cây đàn này đã cũ, lớp sơn đen bóng loáng năm nào giờ đã xỉn màu, chằng chịt những vết xước dài như những vết sẹo chưa lành của thời gian. Những phím ngà voi trắng muốt ngày xưa giờ đã ngả sang màu vàng ố, nhuốm bụi trần và sự cô độc. Trên thành đàn, lớp bụi phủ mờ làm mờ đi dòng chữ khắc tên hai người, chỉ còn lại những góc cạnh thô ráp và hơi lạnh lẽo toát ra từ gỗ mục, nhưng đối với Seonghyeon, nó không hề cũ kỹ. Trong mắt cậu, đây là mảnh linh hồn cuối cùng mà Keonho để lại, là món quà anh đã nâng niu trao tặng khi cậu đứng trên đỉnh cao của danh vọng nghệ sĩ. Seonghyeon vừa thấy cây đàn liền quẫy ra khỏi sự kìm kẹp, chạy đến như một đứa trẻ tìm thấy mẹ. Cậu lướt nhẹ bàn tay run rẩy trên từng phím đàn khô khốc, phát ra những tiếng kêu lạch cạch nhỏ vì các bộ phận bên trong đã rỉ sét. Nhưng ngay khi cậu ngồi xuống, đặt đôi bàn tay gầy gộc lên phím đàn, một phép mầu nảy sinh, Seonghyeon tỉnh táo đến lạ lùng giữa không gian u tối của bệnh viện Tiếng đàn vang lên dữ dội, điên loạn. Đôi bàn tay cậu lướt đi với tốc độ kinh hồn, những nốt nhạc cao vút, dồn dập như tiếng gào xé lòng, rồi lại trầm đục như tiếng thổn thức dưới vực sâu. Bản nhạc “Moonlight Sonata” của Beethoven bị cậu ta biến tấu trở nên gai góc, đau đớn đến nghẹt thở. Tiếng đàn ở chương ba càng lúc càng dồn dập, điên cuồng, đôi bàn tay gầy guộc của Seonghyeon lướt trên những phím đàn cũ kỹ nhanh đến mức chỉ còn thấy những bóng mờ. Cây đàn piano rệu rã rung lên bần bật, những dây đàn rỉ sét bên trong rít lên những âm thanh chói lót như đang gào khóc cùng cậu. Cả không gian bệnh viện như bị bóp nghẹt bởi thứ âm nhạc vừa rực rỡ, vừa tàn khốc ấy. Đột ngột, khi nốt nhạc cao nhất vang lên dữ dội, Seonghyeon bỗng khựng lại. Không gian rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng rung bần bật của dây đàn vừa bị tác động mạnh. Seonghyeon gục đầu xuống phím đàn lạnh lẽo, những sợi tóc mái rủ xuống che đi đôi mắt đầy nước. Trong sự tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ trôi, em thầm thì một câu nói nhẹ bổng, mỏng manh như cánh ve nhưng lại chứa đựng tất cả sự tỉnh táo còn sót lại của mình "Em yêu anh". #keonhyeon #pov #tiktok #xuhuong

About