@mehreen.jamil8: Mobile companies ka bara Faisla #mobile #mehreenjamil

Mehreen Jamil
Mehreen Jamil
Open In TikTok:
Region: PK
Wednesday 03 June 2026 16:33:41 GMT
7325
320
11
20

Music

Download

Comments

rainsarfarzraim
rainsarfarzraim :
Mehandi acchi Lag Rahi
2026-06-03 19:31:00
1
umairmalik7869
🔥𝙐𝙈𝘼𝙄𝙍_𝙎𝘼𝘼𝘽🥀 :
new phone ly chlor do
2026-06-03 16:55:32
0
abdul.basit24518
Abdul Basit :
reel's 😂
2026-06-04 00:04:14
0
user2018781298330
Ahmad faraz :
Good niuz Yar ap Akr Q nie bat🫡😍
2026-06-03 17:12:40
0
vicky.bhaiwaqas.a
Vicky bhaiWaqas Ahemd :
bnd krdo sim saari
2026-06-04 05:35:25
0
arifjee927
Arif jatt 804💯🥀 :
😘😘😘
2026-06-04 01:19:46
0
mianhasnainkhandoultana
Hasnain Khan daultana :
🥰🥰🥰
2026-06-04 01:10:09
0
maan_786786
Aman ullah :
😂😂😂
2026-06-03 18:00:31
0
usmanali3421
usmanali3421 :
👍👍👍
2026-06-03 17:24:00
0
asif__ali__asije
پنڈاں آلے :
🥰🥰🥰
2026-06-04 01:13:49
0
userabidali72820
Abid Ali 786 :
🥰🥰🥰
2026-06-04 02:20:10
0
To see more videos from user @mehreen.jamil8, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một điều mình mất rất nhiều thời gian mới hiểu: Nhiều khi thứ làm mình đau không hẳn là việc một người hay một điều gì đó rời đi… mà là cảm giác mình không còn giữ được nó nữa. Con người thường đau không chỉ vì mất, mà vì trong lòng đã từng xem đó là “của mình”. Một người mình yêu, mình nghĩ họ sẽ luôn ở bên. Một mối quan hệ, mình nghĩ sẽ bền lâu mãi mãi. Một công việc, một vị trí, một cảm xúc bình yên nào đó… mình quen với việc nó thuộc về mình nên khi mất đi, lòng mới hụt hẫng đến vậy. Thật ra, điều khiến con người đau nhiều nhất thường là sự bám víu. Mình từng nghĩ: “Tại sao người đó thay đổi?” “Tại sao mọi thứ không còn như trước?” Nhưng sau này mới hiểu, trên đời này vốn không có điều gì thật sự thuộc về mình mãi mãi. Con người đến rồi đi. Cảm xúc cũng thay đổi. Mọi thứ trong cuộc sống đều vô thường. Chỉ là khi còn đang có, mình thường quên mất điều đó. Nên lúc mất đi, mình không chỉ tiếc một người hay một điều gì đó… mà còn đau vì cái cảm giác quyền sở hữu trong lòng bị phá vỡ. Mình nghĩ đây là lý do vì sao có những người sau chia tay đau rất lâu. Không hẳn vì họ không sống nổi nếu thiếu đối phương, mà vì họ chưa chấp nhận được việc người từng thuộc về mình giờ đã không còn ở đó nữa. Nhưng càng trưởng thành, mình càng hiểu: yêu thương không có nghĩa là sở hữu. Mình có thể rất thương một người, nhưng không thể ép họ ở lại mãi mãi theo ý mình. Mình có thể trân trọng một điều gì đó, nhưng cũng phải học cách chấp nhận nếu một ngày nó đổi thay. Khi hiểu được điều đó, lòng sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Mình vẫn yêu thương, vẫn hết lòng với mọi thứ mình có, nhưng không còn bám víu đến mức xem đó là thứ quyết định hạnh phúc của mình nữa. Vì cuối cùng, càng cố nắm chặt những điều vô thường, con người càng dễ đau. Còn khi học được cách trân trọng mà không sở hữu quá mức, mình sẽ sống bình an hơn. Có những thứ đến là duyên. Ở lại là may mắn. Rời đi… đôi khi cũng chỉ là một phần tự nhiên của cuộc sống mà thôi. #moc_582
Có một điều mình mất rất nhiều thời gian mới hiểu: Nhiều khi thứ làm mình đau không hẳn là việc một người hay một điều gì đó rời đi… mà là cảm giác mình không còn giữ được nó nữa. Con người thường đau không chỉ vì mất, mà vì trong lòng đã từng xem đó là “của mình”. Một người mình yêu, mình nghĩ họ sẽ luôn ở bên. Một mối quan hệ, mình nghĩ sẽ bền lâu mãi mãi. Một công việc, một vị trí, một cảm xúc bình yên nào đó… mình quen với việc nó thuộc về mình nên khi mất đi, lòng mới hụt hẫng đến vậy. Thật ra, điều khiến con người đau nhiều nhất thường là sự bám víu. Mình từng nghĩ: “Tại sao người đó thay đổi?” “Tại sao mọi thứ không còn như trước?” Nhưng sau này mới hiểu, trên đời này vốn không có điều gì thật sự thuộc về mình mãi mãi. Con người đến rồi đi. Cảm xúc cũng thay đổi. Mọi thứ trong cuộc sống đều vô thường. Chỉ là khi còn đang có, mình thường quên mất điều đó. Nên lúc mất đi, mình không chỉ tiếc một người hay một điều gì đó… mà còn đau vì cái cảm giác quyền sở hữu trong lòng bị phá vỡ. Mình nghĩ đây là lý do vì sao có những người sau chia tay đau rất lâu. Không hẳn vì họ không sống nổi nếu thiếu đối phương, mà vì họ chưa chấp nhận được việc người từng thuộc về mình giờ đã không còn ở đó nữa. Nhưng càng trưởng thành, mình càng hiểu: yêu thương không có nghĩa là sở hữu. Mình có thể rất thương một người, nhưng không thể ép họ ở lại mãi mãi theo ý mình. Mình có thể trân trọng một điều gì đó, nhưng cũng phải học cách chấp nhận nếu một ngày nó đổi thay. Khi hiểu được điều đó, lòng sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Mình vẫn yêu thương, vẫn hết lòng với mọi thứ mình có, nhưng không còn bám víu đến mức xem đó là thứ quyết định hạnh phúc của mình nữa. Vì cuối cùng, càng cố nắm chặt những điều vô thường, con người càng dễ đau. Còn khi học được cách trân trọng mà không sở hữu quá mức, mình sẽ sống bình an hơn. Có những thứ đến là duyên. Ở lại là may mắn. Rời đi… đôi khi cũng chỉ là một phần tự nhiên của cuộc sống mà thôi. #moc_582

About